“Hoài Dân, đừng giận, đừng giận. Có gì thì cứ từ từ nói.”
“Đúng đó, Khánh Quốc có lỗi thì cứ dạy bảo nó là được rồi, đừng đánh nữa mà.”
“Đừng đánh, dù gì nó cũng là con trai ruột của bác mà.”
Càng khuyên, Tần Hoài Dân lại càng thêm hăng hái.
“Tôi nhất định phải dạy dỗ nó cho nên thân mới được! Hôm nay tôi mà không đánh nó ra bã thì tôi còn mặt mũi nào với em trai mình cơ chứ! Trước đây, em trai tôi giao con gái cho tôi chăm sóc, vậy mà thằng Khánh Quốc dám giơ tay đòi đánh con bé. Tôi không đánh chết nó thì thật có lỗi với Hoài Thu quá!”
“Hoài Thu à, em trai à, anh thật có lỗi với chú! Anh không xứng làm anh của chú, anh quá hổ thẹn với chú!”
Tiếng bàn tay bạch bạch liên tiếp giáng xuống lưng Tần Khánh Quốc. Dù đám đông cố gắng can ngăn thế nào cũng không cản được.
Trước tình cảnh đó, mọi người càng sốt ruột, nhao nhao lên tiếng khuyên can.
Giữa lúc không khí đang hỗn loạn, bỗng nhiên, từ phía sau, một bóng dáng nhỏ nhắn xuất hiện bên cạnh Tần Hoài Dân.
“Bác cả, dùng cái này đánh đi!”
“Bác cả, dùng cái này đánh đi ạ, như vậy tay bác sẽ không bị đau.” Tần Miên sợ hãi mà ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo như mặt nước, vô cùng chân thành.
Thoạt nhìn thì ngoan ngoãn mà bụng dạ thì đúng là khó lường.
Tần Miên đã thành công minh chứng... Đã sợ xã hội thì chắc chắn sẽ có chướng ngại giao tiếp!
Đồng chí Tiểu Tần, cô thật sự quá cứng rắn rồi!
Nhìn vẻ mặt hiền lành vô hại của Tần Miên lúc này, người sợ hãi nhất không ai khác chính là Tần Khánh Quốc.
Mẹ kiếp, hắn chỉ định ra tay dọa chút thôi, ai ngờ Tần Miên lại muốn lấy mạng hắn luôn!
Cách đó hai bước chân, Thẩm Yến Tự vốn định lao vào can ngăn, nhưng động tác chợt khựng lại. Ánh mắt anh lặng lẽ quét qua bóng dáng nhỏ nhắn kia, khóe môi bất giác nhếch lên một nụ cười nhẹ.
Hóa ra, cô không phải là chú thỏ trắng đáng yêu nhát gan như anh nghĩ. Im lặng không nói gì nhưng vẫn hung dữ phết.
Đứng một bên, Chu Hoài An cũng nhận ra sự thay đổi trong thái độ thằng bạn tốt của mình. Ánh mắt anh ta đảo qua Tần Miên, rồi lại nhìn Thẩm Yến Tự, không khỏi bật cười trong lòng.
Ai da, duyên phận đến rồi.
Trong khi đó, trò khôi hài bên kia vẫn tiếp tục. Tần Hoài Dân kinh ngạc nhìn Tần Miên: “Miên Miên, cháu… Anh cháu đánh cháu là không đúng, nhưng cháu làm thế này cũng quá cực đoan rồi. Cái cuốc nguy hiểm lắm, cháu mau bỏ xuống đi, đừng làm mình bị thương.”
“…” Thật đáng tiếc, cơ hội tốt như vầy mà.
Tần Miên từ tốn đặt cái cuốc xuống, ánh mắt đầy vẻ uất ức nhìn bác cả, như muốn nói rồi lại thôi.
“Bác cả à, bác thật sự không nghĩ lại lần nữa sao? Cái cuốc vẫn luôn nằm đây nha.”
Tần Hoài Dân chỉ cảm thấy ánh mắt của Tần Miên thật đáng sợ, khiến ông ta không khỏi rùng mình.
Sau màn ầm ĩ này, Tần Hoài Dân cũng không thể tiếp tục đánh người nữa, nhưng bảo ông ta nhả tiền ra thì không có khả năng đâu! Tiền đã vào túi ông ta rồi, sao có thể dễ dàng nhả ra lại được? Mơ đi!
Thế nhưng chẳng ai là đồ ngốc cả. Là một trưởng thôn dày dạn kinh nghiệm, ông ấy chỉ cần liếc mắt là thừa hiểu ý định của Tần Hoài Dân rồi.
Đây là muốn giữ luôn tiền của Tần Miên mà không chịu trả chứ gì!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)