Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi chia tay Vân Tử Tấn, Hứa Điều Điều cả người ướt sũng trở về Hứa phủ.
Vừa bước qua cửa nhũ mẫu đã vội vã chạy đến giữ chặt lấy nàng, giọng lo lắng: “Bên ngoài mưa lớn như vậy, tiểu thư sao lại không mang dù? Mau thay quần áo đi, nếu cảm lạnh sinh bệnh thì làm sao bây giờ?”
Nhũ mẫu là người theo nàng từ nhỏ, không phải mẹ ruột nhưng còn tận tâm hơn cả mẹ ruột.
Hứa phủ giờ đây chẳng còn vẻ ngăn nắp, phồn hoa như trước. Hứa phụ bệnh nặng nằm liệt giường, sinh ý càng thêm ảm đạm. Tôi tớ trong phủ kẻ thì bỏ đi, kẻ thì xin nghỉ, chỉ còn lại nhũ mẫu kiên trì ở bên nàng.
Nhũ mẫu vừa lải nhải vừa cẩn thận dùng khăn lông sạch lau khô người cho Hứa Điều Điều, rồi giúp nàng thay bộ y phục khô ráo. Sau khi chỉnh trang lại bản thân, nàng mới bước vào phòng gặp Hứa phụ.
Người đàn ông từng bụ bẫm, uy nghiêm năm nào giờ nằm trên giường với thân hình gầy guộc đến không còn nhận ra. Tóc ông đã điểm bạc gần hết, sắc mặt tiều tụy, nhưng vừa nghe thấy động tĩnh liền cố sức quay đầu. Nhìn thấy Hứa Điều Điều, ông mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Tam muội đã được an táng chu toàn, người hãy yên tâm.” Hứa Điều Điều nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay của Hứa phụ.
Hứa phụ nghe vậy không nhịn được bật cười. Nhớ đến nữ nhi của mình, người giang hồ vẫn gọi là “Cẩm Châu tiểu bá vương”, ông thầm nghĩ không biết dạng nam tử nào mới có thể sánh đôi cùng nàng đây.
Bầu không khí thương cảm lập tức tan biến.
Hứa phụ khó nhọc cử động thân mình, ghé sát tai Hứa Điều Điều, khẽ dặn dò:
"Điều Điều, vú nuôi của ngươi từ khi ngươi chào đời đã tận tâm chăm sóc, là người đáng tin cậy. Nếu có bất trắc, hãy mang theo vật ta tặng ngươi vào ngày cập kê mảnh trăng non sơ ấy."
"Thoạt nhìn tưởng chỉ là một món trang sức bình thường nhưng thực chất đó là Trường Sinh Mộc, quý giá vô ngần. Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, nó cũng có thể giúp ngươi một đời vô ưu."
Tình thế trước mắt vô cùng cấp bách, trong lòng hắn luôn có dự cảm chẳng lành. Chỉ khi sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện hậu sự, hắn mới có thể an tâm.
"Phụ thân, đừng nói nữa. Ta sẽ không rời khỏi nơi này." Hứa Điều Điều kiên quyết đáp.
Từ ngày hôm đó nàng vẫn luôn ở nhà chăm sóc Hứa phụ, cho đến khi Tiêu Văn Linh đột ngột sai người đến đón nàng đến Tiêu phủ.
"Tiểu thư, xin đừng đi..." Nhũ mẫu lo lắng nhớ đến kết cục của Tam tiểu thư khi cố lấy lòng Tiêu Văn Linh, không kìm được lên tiếng khuyên can.
"Không sao đâu, ta chỉ đi xem một chút. Ngươi đừng nói chuyện này với phụ thân."
Hứa Điều Điều trấn an nhũ mẫu, rồi bước lên cỗ xe ngựa do Tiêu Văn Linh sai người đến đón.
Thời Tuyết và Tiêu Văn Linh là bạn thân, nhưng vì Tiêu Văn Linh luôn giữ khoảng cách, rất ít khi đến Hứa phủ nên số lần Hứa Điều Điều gặp nàng ta cũng chẳng được bao nhiêu.
Nàng khẽ vén rèm xe, ánh mắt lướt qua con phố náo nhiệt nay đã vắng lặng hơn xưa. Người qua lại đều bước đi vội vã, khuôn mặt đượm vẻ lo âu. Chiến sự đã ảnh hưởng đến tất cả, không biết đến bao giờ Cẩm Thành mới có thể khôi phục vẻ phồn hoa thuở trước.
Suốt chặng đường đến Tiêu phủ, mọi thứ diễn ra suôn sẻ, không có bất trắc nào xảy ra, khiến Hứa Điều Điều khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Người hầu Tiêu phủ cung kính dẫn nàng vào khuê phòng của Tiêu Văn Linh. Vừa thấy nàng, Tiêu Văn Linh đã vui vẻ bước tới, đôi má ửng hồng, nụ cười tươi tắn:
"Điều Điều, cuối cùng ngươi cũng đến!"
"Không biết Tiêu tiểu thư gọi ta tới là có chuyện gì?"
Cái chết của Thu Sanh như một vết cắt sâu hoắm, tạo thành ranh giới không thể vượt qua giữa hai người họ.
"Ta biết ngươi oán ta vì cái chết của Thu Sanh, ta cũng tự trách bản thân. Ta thực sự xin lỗi Thời Tuyết lẽ ra ta nên chiếu có Thu Sanh tốt hơn..."
"Ta muốn lấy chính mình, cùng cả Thời Tuyết và Thu Sanh, để bù đắp cho ngươi."
Tiêu Văn Linh gương mặt nhỏ nhắn bỗng trở u ám, đôi mắt ngân ngấn nước như sắp khóc.
Thời Tuyết không còn, Thu Sanh chỉ là thế thân của nàng. Giờ Thu Sanh cũng không còn, Tiêu Văn Linh lại tìm đến nàng...
Vậy nàng là gì? Một thế thân khác sao?
Ý nghĩ này bất giác khiến Hứa Điều Điều suýt bật cười.
Tiêu Văn Linh rót trà ra hai ly, đẩy một ly đến trước mặt Hứa Điều Điều, giọng nói đầy vẻ cầu xin:
"Muội muội, ta thành tâm nhận lỗi với ngươi. Ngươi có thể tha thứ cho ta một lần không?"
"Ta nào dám trách tội Tiêu tỷ tỷ chứ? Chỉ là... ta sợ trong trà có độc, tỷ muốn hạ độc giết ta thôi."
Hứa Điều Điều lời vừa dứt, sắc mặt Tiêu Văn Linh lập tức tái mét.
"Muội muội, ta không ngờ ngươi lại nghĩ về ta như vậy... Nếu đã thế, ta sẽ uống trước cho ngươi xem."
Tiêu Văn Linh không chút do dự, nâng chén trà trong tay, một hơi uống cạn.
"Muội muội, ngươi có thể tin ta không? Ngươi nghĩ ta muốn Thu Sanh chết sao?"
"Những ngày qua, trong thành đầy rẫy tin đồn nhảm nhí, chẳng lẽ ngươi không nghe thấy?"
Tiêu Văn Linh kích động, giọng nói run rẩy, rồi dần dần nghẹn ngào, cuối cùng bật khóc nức nở.
"Hà tất phải nói những lời nhẫn tâm như vậy, cắt từng mảnh lòng ta chứ?"
Hứa Điều Điều vẻ mặt xúc động. Nàng thuận tay cầm lấy một chén trà khác trên bàn.
"Ta cũng chỉ nghe qua vài lời đồn đại bên ngoài, chẳng lẽ... thật sự lại tin rằng Tiêu tỷ tỷ..."
"Muội muội lấy trà thay rượu, kính tỷ tỷ một ly, mong tỷ tỷ uống cạn."
Tiêu Văn Linh lập tức nghẹn lời, tiếng khóc tắc lại trong cổ họng, suýt nữa nghẹn thở. Trong chốc lát, tiến thoái lưỡng nan, sắc mặt khó xử đến mức trông vừa buồn cười vừa đáng thương.
"Chẳng lẽ, Tiêu tỷ tỷ đã hạ độc vào chén trà này?"
"Ta từng nghe cha nói, giới quý nhân thường dùng ấm trà uyên ương, trong đó có huyền cơ riêng. Hay là... tỷ tỷ đã bôi gì đó lên miệng chén?"
Hứa Điều Điều vẻ mặt vô tội, chăm chú nhìn chén trà trong tay, như thể đang nghiêm túc nghiên cứu xem rốt cuộc trong đó có huyền cơ gì.
Tiêu Văn Linh nước mắt còn chưa khô, lại tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.
"Muội muội đã nói vậy, ta uống là được chứ gì!"
Tiêu Văn Linh thẳng tay giật lấy chén trà từ tay nàng, không do dự mà uống cạn.
"Giờ thì muội muội có thể tin ta rồi."
Bị Hứa Điều Điều ép uống liền hai ly trà, lúc này Tiêu Văn Linh thoạt nhìn có chút nhu nhược, vẻ mặt đáng thương.
"Đều là ta không phải." Hứa Điều Điều vẻ mặt đầy xúc động.
Tiêu Văn Linh khẽ thở dài, nắm lấy tay nàng, giọng nói ôn hòa:
"Ta không trách ngươi. Ngươi là muội muội của Thời Tuyết, cũng chính là muội muội của ta."
"Nếu ngươi còn nghi ngờ ta, thì ly trà này không uống cũng được."
Chiêu này của Tiêu Văn Linh lấy lui làm tiến quả thực không thể xem thường. Vừa dứt lời quả nhiên Hứa Điều Điều chủ động rót một ly trà.
Tiêu Văn Linh lấy khăn tay từ trong lòng ra, khẽ ấn khóe mắt đỏ bừng, mượn cớ này để che giấu ánh mắt lóe lên tia mưu tính.
Chỉ cần Hứa Điều Điều uống vào mà không nhận ra bản thân đã rơi vào ảo cảnh, nàng nhất định phải chết!
Nếu không nhận ra bản thân đã rơi vào ảo cảnh, người trúng chiêu sẽ coi cái chết của mình là thực, từ đó bị trận pháp của Giang Nghiêu phán định là linh thức lạc lối. Một khi như vậy, họ sẽ bị loại trừ hoàn toàn.
Trương Nhữ Ngọc và Quý Thu Sanh cũng đã chết theo cách này bị nàng ta lừa vào bẫy mà không hề hay biết.
Chỉ còn thiếu Hứa Điều Điều nữa mà thôi.
Ánh mắt Tiêu Văn Linh lóe lên một tia lạnh lẽo. Ban đầu nàng ta vốn định hợp tác với Thời Tuyết, khi phát hiện nguy hiểm đã nhắc nhở khéo Thời Tuyết.
Không ngờ Thời Tuyết lại ngu ngốc đến mức trở thành người đầu tiên bị loại trừ. Nhưng cũng chẳng sao, như vậy lại hay ít nhất tránh được cảnh tỷ muội tranh chấp.
Điều khó khăn bây giờ là xử lý xong Hứa Điều Điều, bởi vì vẫn còn một kẻ khác mà nàng ta phải trừ khử.
Người đó… cũng giống như nàng ta, đã nhận ra sự giả dối ẩn giấu sau vẻ bề ngoài của tòa thành này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






