Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thư Hợp Hoan Tông? Không Sao Cả Ta Chỉ Là Đất Đá Trôi Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Giang Nghiêu vấn tâm thí luyện, cửa ải đầu tiên chính là thử thách xem ai có thể xuyên qua ảo cảnh trước, và quan trọng hơn ai có thể thoát ra được.

Nhưng cửa thứ hai… cho dù nàng có vượt qua, cũng chưa chắc có thể rời khỏi.

Tiêu Văn Linh, kẻ tinh thông ảo thuật lập tức nhận ra đây chính là một ảo cảnh dưỡng cổ.

Trong thực chiến loại thuật này vô cùng độc ác. Nó khiến những tu sĩ chính đạo vốn đồng lòng đoàn kết bị nhốt vào ảo cảnh của chính mình. Dù có nhìn thấu huyễn cảnh, họ vẫn không thể thoát ra, mà trái lại, sẽ quay sang tàn sát lẫn nhau.

Chỉ khi còn lại duy nhất một người, ảo cảnh mới có thể phá giải.

Kẻ xui xẻo thì sẽ trực tiếp thân tử đạo tiêu trong ảo cảnh, hoàn toàn biến mất. Còn kẻ may mắn hơn, dù có thoát ra khỏi ảo cảnh, thì lòng tin giữa đồng đội cũng đã sụp đổ, không thể nào như trước nữa.

Nhưng trong thí luyện này, mục đích của Giang Nghiêu đương nhiên không phải ép sáu người bọn họ tàn sát lẫn nhau đến khi chỉ còn một kẻ sống sót. Sư phụ của họ đang quan sát từ bên ngoài, chắc chắn sẽ không để chuyện đó xảy ra.

Như vậy ý đồ thực sự của trận thí luyện này đã quá rõ ràng bất chấp thủ đoạn, tìm cách đào thải tất cả đối thủ!

Ai là người đầu tiên xuyên qua ảo cảnh, kẻ đó sẽ chiếm được lợi thế tuyệt đối!

Ánh mắt Tiêu Văn Linh dần trở nên lạnh lẽo, chăm chú nhìn chén trà sắp được Hứa Điều Điều đưa lên môi.

Hứa Điều Điều lại chậm rãi nghiêng đầu, ánh mắt có chút kỳ quái nhìn nàng:

"Tiêu tỷ tỷ, ngươi làm gì vậy?"

Hứa Điều Điều gắng gượng vịn vào bàn, không ngừng ho, nhưng ngay lúc ấy, một cơn đau nhói bất ngờ truyền đến từ bụng, như có thứ gì đó cắn xé từ bên trong.

Hứa Điều Điều tái mặt, đưa tay ôm bụng, ánh mắt không thể tin nổi nhìn Tiêu Văn Linh:

"Ngươi… ngươi thật sự hạ độc ta."

Đi tìm chết đi.

Tiêu Văn Linh nhìn nàng lạnh lùng, sắc mặt tuyệt tình. Nhìn thấy Hứa Điều Điều khí tuyệt, ngã quỵ xuống đất, nàng mới thu lại ánh mắt, thầm cười lạnh. Uống vào sớm một chút chẳng phải tốt hơn. Còn khiến nàng ta tốn bao nhiêu công sức.

Nàng ta đúng là đã hạ độc, cũng không hề giả dối chuyện bản thân đã uống hai ly trà. Nhưng nàng sẽ không chết chỉ có Hứa Điều Điều mới chết.

Lý do rất đơn giản: Hứa Điều Điều đã tin tưởng tuyệt đối vào sự chân thật của ảo cảnh này.

Bản chất của ảo cảnh, suy cho cùng, chỉ là một loại lừa gạt linh thức.

"BANG! BANG! BANG!"

Trên xà nhà Tiêu Văn Linh, một nam tử bạch y sau lưng đeo kiếm chứng kiến Hứa Điều Điều gục ngã xuống đất. Chẳng mấy chốc, hắn vung tay áo, nội lực khẽ vận, thân hình nhẹ nhàng đáp xuống từ xà nhà, tựa như cánh chim lướt qua không trung.

“Thật thảm chết không nhắm mắt vẫn là Tiêu sư muội thủ đoạn độc ác,” Hắn nói với vẻ mặt tà khí, chẳng còn chút nào như xưa khi nặng tình đối với Thu Sanh

“Ta bảo ngươi trực tiếp giết Hứa Điều Điều, ngươi lại không làm. Nhất định phải vòng vo một cái võng lớn như vậy.”

Tiêu Văn Linh tức giận trừng mắt nhìn Vân Tử Tấn, nghĩ đến chuyện vừa rồi bị Hứa Điều Điều ép uống hết ly này đến ly khác, lửa giận trong lòng lại bùng lên.

Tên này lúc nào cũng chỉ lo bảo vệ bản thân, thích che giấu phía sau màn, trách không được suốt ngần ấy năm chưa từng thấy hắn.

Có điều cũng may Vân Tử Tấn không am hiểu ảo thuật.

Chờ đến khi hắn thức tỉnh, toàn bộ cục diện sẽ nằm trong tay nàng ta.

Sau khi đào thải Giang Nhữ Ngọc và Thu Sanh, Tiêu Văn Linh lần theo tin tức tìm đến Vân Tử Tấn, vốn định ra tay trừ khử hắn.

Không ngờ Vân Tử Tấn lại giống nàng đều đã nhìn thấu ảo cảnh.

Tiêu Văn Linh bất đắc dĩ đành tạm thời liên thủ với hắn.

Nhưng kết quả thì sao? Nàng ta đã bảo hắn trực tiếp giết Hứa Điều Điều, hắn lại không làm, cứ nhất quyết vòng vo một vòng lớn, bày đặt diễn trò si tình lãng tử để dụ Hứa Điều Điều mắc bẫy.

Ai ngờ đâu Hứa Điều Điều lại là kẻ lãnh tâm lãnh tình, tỷ muội chết thảm cũng thờ ơ, ngày ngày trốn trong Hứa phủ.

Cuối cùng vẫn là Tiêu Văn Linh phải tự ra tay.

“Tiêu sư muội hà tất phải tức giận như vậy. Hứa Điều Điều đã chết, hiện tại chỉ còn lại chúng ta hai người. Càng phải đồng tâm hiệp lực mới đúng.”

Vân Tử Tấn và Tiêu Văn Linh đều hiểu rõ ảo cảnh này như hoa trong gương, trăng dưới nước. Dù có giết chết đối phương trong ảo cảnh, cũng không thể thực sự lấy mạng được người kia.

Nhưng may mắn thay khi những kẻ khác lần lượt tử vong, cấm chế của ảo cảnh cũng dần suy yếu. Ngay từ đầu bọn họ bị vây hãm trong thân thể người thường, ngay cả thân phận tu sĩ cũng dường như bị xóa nhòa.

Hai người mang theo ý xấu nhìn nhau, trong lòng đều rõ nếu không giết đối phương, thì chính mình sẽ bị diệt trừ. Nếu không loại bỏ kẻ còn lại, ảo cảnh này vĩnh viễn không thể phá giải.

Giờ đây chỉ còn Vân Tử Tấn là đối thủ duy nhất.

Tiêu Văn Linh không muốn thất bại trong gang tấc. Bởi vậy nàng ta cố gắng trấn an hắn, giọng điệu trở nên ôn hòa hơn.

“Vân sư huynh nói rất đúng. Thật ra, nếu không muốn giết hại lẫn nhau, vẫn còn một cách khác. Chỉ cần tìm được mắt trận của ảo cảnh này. Giang Nghiêu đã bố trí ảo cảnh dựa trên trận pháp, tất nhiên sẽ có một điểm mấu chốt.”

Tiêu Văn Linh căn bản không định tìm mắt trận.

Phương pháp đơn giản nhất chính là giết chết Vân Tử Tấn!

“Sư muội tinh thông ảo thuật, ta tự biết không bằng. Vậy kế tiếp, liền phải nhờ sư muội rồi.”

Vân Tử Tấn vừa dứt lời hắn trở tay ra phía sau rút kiếm hướng tới tấn công Tiêu Văn Linh. Trường kiếm lóe lên hàn quang, trên thân kiếm bạch khí tỏa ra dày đặc đó là linh lực hắn đã vận dụng, một kiếm này hoàn toàn không lưu tình.Hắn muốn giết Tiêu Văn Linh

Tiêu Văn Linh hoàn toàn không dự đoán được liền hoảng hốt, không ngờ Vân Tử Tấn lại không theo lẽ thường mà ra tay ngay lập tức. Nàng ta luống cuống lùi về sau, chân vướng phải ghế, cả người ngã ngửa xuống đất.

"Vân Tử Tấn, ngươi có bệnh sao? Ta đã nói sẽ hợp tác tìm mắt trận, thậm chí còn sẵn sàng nhường ngươi vị trí đứng đầu thí luyện, vậy mà ngươi lại nóng lòng muốn giết ta đến thế sao?"

Tiêu Văn Linh tức giận quát lớn, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ.

"Tiêu sư muội, nếu ngươi đã có lòng tốt vậy cần gì phải mất công tìm mắt trận nữa?"

Vân Tử Tấn đối với Tiêu Văn Linh ra tay đã tính toán kỹ càng. Trong ảo cảnh này, hắn mang thân phận du hiệp, từ nhỏ đã giơ đao múa kiếm, am hiểu nhất chính là chiến đấu thực chiến. Đây chính là ưu thế của hắn.

Tu vi của bọn họ đang dần khôi phục, nhưng thời gian rất ngắn ngủi. Chỉ cần trước khi Tiêu Văn Linh hoàn toàn khôi phục, hắn giết được nàng, vậy thì vị trí đệ nhất trong thí luyện này sẽ thuộc về hắn, không ai có thể tranh đoạt.

"Vân Tử Tấn, một khi đã như vậy ngươi đừng trách ta không khách khí" Ánh mắt Tiêu Văn Linh lóe lên một tia âm hiểm.

Không ổn! Nữ nhân này còn có hậu chiêu!

Vân Tử Tấn thấy Tiêu Văn Linh lâm vào tuyệt cảnh nhưng sắc mặt vẫn trấn định, thậm chí còn lộ ra chút tự tin, trong lòng hắn đột nhiên dâng lên cảm giác bất an.

Hắn đã không còn đường lui, linh lực đang dần khôi phục, đủ để truyền vào thanh kiếm trên tay. Vân Tử Tấn điều chỉnh hơi thở rồi một lần nữa lao đến mũi kiếm nhắm thẳng vào Tiêu Văn Linh.

Tiêu Văn Linh không hề né tránh. Nàng chỉ lạnh lùng cười, rồi chậm rãi đưa tay từ trong tay áo ra. Ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng mở ra, để lộ một vật nhỏ tinh xảo một chiếc lục lạc màu bạc, trên bề mặt khắc đầy hoa văn huyết sắc quỷ dị.

"Ngươi... ngươi thế nhưng lại có thể thu phục Ma Tâm Linh..." Vân Tử Tấn sắc mặt đại biến, không chút do dự xoay người bỏ chạy.

Dù có rót linh lực vào thanh kiếm, vũ khí phàm nhân vẫn không thể sánh được với pháp bảo của tu sĩ. Hắn đã phạm một sai lầm lớn!

Tiêu Văn Linh nữ nhân này vậy mà lại khôi phục ký ức sớm hơn hắn!

Tiếng chuông vang vọng, từng hồi ma âm thấm sâu vào thần thức. Vân Tử Tấn lập tức cảm thấy cơ thể không còn nghe theo sự điều khiển của mình, hắn quỳ sụp xuống đất. Thanh trường kiếm trên tay rơi xuống. Hắn đưa hai tay bịt chặt tai lại.

Máu tươi từng giọt tí tách rơi xuống lưỡi kiếm, chớp mắt đã nhuộm đỏ cả lưỡi thép lạnh lẽo. Từ tai, mắt, mũi, miệng của Vân Tử Tấn, từng dòng máu trào ra như suối, khiến khuôn mặt hắn trở nên khủng bố đến tột cùng.

Tiêu Văn Linh chậm rãi bò dậy từ mặt đất, đưa tay nhặt lên thanh kiếm mà Vân Tử Tấn vừa đánh rơi. Một tiếng cười nhạt vang lên từ trên đỉnh đầu hắn:

“Ta vốn dĩ rất thích sư huynh, nhưng trăm triệu lần không ngờ, sư huynh lại cô phụ một phen hảo ý của ta như vậy. Thật sự làm ta khổ sở.”

Vân Tử Tấn dốc hết sức lực muốn ngẩng đầu, nhưng chỉ kịp nhìn thấy một tia ngân quang lóe lên bên cạnh. Cảnh vật trước mắt dần trở nên mơ hồ... rồi cuối cùng, hoàn toàn rơi vào bóng tối.

Tiêu Văn Linh cười lạnh, buông thanh kiếm đẫm máu trong tay xuống. Nhìn thi thể Vân Tử Tấn nằm trong vũng máu. Dùng chính thanh kiếm tích tụ linh lực của hắn để kết liễu hắn coi như là cầu nhân đắc nhân.

Tiêu Văn Linh đắc ý đứng tại chỗ, chờ đợi ảo cảnh tan rã. Một nén nhang trôi qua...

Nhưng mọi thứ vẫn y nguyên.

Căn phòng vẫn giữ nguyên dáng vẻ, không hề có dấu hiệu của sự thay đổi.

Nhưng trên mặt đất, Vân Tử Tấn đã chết rồi, không thể chết thêm lần nữa được. Vậy biến cố rốt cuộc đã phát sinh ở đâu?

Tiêu Văn Linh như điên cuồng, tuần tra bốn phía, cuối cùng phát hiện ra một chỗ bất thường không phù hợp với địa phương.

“Hứa! Điều! Điều!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc