Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thư Hợp Hoan Tông? Không Sao Cả Ta Chỉ Là Đất Đá Trôi Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

“Ta lại cảm thấy Nguyễn sư muội không nên quá vội kết luận nếu không e là sẽ thất vọng.”

Thẩm Thanh Ngọc khẽ nhếch môi cười, ánh mắt rơi vào thủy kính, nơi phản chiếu hình ảnh Hứa Điều Điều đang xưng vương xưng bá, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

Người này đúng là thú vị, luôn mang đến những bất ngờ ngoài dự liệu. Nếu không cẩn thận quan sát, sợ rằng sẽ bỏ lỡ khoảnh khắc khiến người ta phải kinh ngạc.

Nguyễn Thiên Nhi đang đắc ý bỗng bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu. Khi nhìn rõ người lên tiếng là Thẩm Thanh Ngọc, nàng chỉ hừ lạnh một tiếng.

Sư phụ còn chưa ra mặt, vậy mà ngươi đã vội vàng thay kẻ khác nói chuyện rồi.

Kỳ thật Khúc Liên Thù trời sinh không thích tranh luận với người khác. Nếu không phải tình huống bắt buộc, hắn thậm chí còn chẳng buồn xuất hiện trước công chúng.

Mà hiện tại lúc này hắn chỉ lặng lẽ quan sát từng động tác của Hứa Điều Điều, như thể đang suy ngẫm điều gì đó.

Mị thuật và ảo thuật vốn là thiên phú bẩm sinh của Thanh Khâu Hồ tộc. Với con mắt nhạy bén của mình, hắn có thể nhìn ra trong ảo cảnh này ẩn giấu một huyền cơ khác.

Cẩm Thành trong ảo cảnh này dường như có sinh mệnh riêng, từng cảnh vật đều linh động phi thường, hoàn toàn không giống những ảo cảnh thông thường vốn khô khan và cứng nhắc.

Dù có thêm tiên nhạc, ảo trận, hay thậm chí là thiên giai pháp bảo hỗ trợ, mức độ chân thực này cũng không phải thứ mà Giang Nghiêu với tu vi hiện tại có thể kiến tạo nên.

Hứa Điều Điều hoàn toàn không biết rằng, suốt mười mấy năm nàng hoành hành ngang dọc tại Cẩm Thành, tất cả đều đã lọt vào mắt kẻ khác.

Chỉ hai, ba tháng sau khi Thời Tuyết xuất giá, không khí Cẩm Thành lập tức thay đổi từ náo nhiệt huyên náo bỗng trở nên vắng lặng và hiu quạnh.

Nghe nói sau một thời gian dài giằng co, triều đình cuối cùng cũng quyết định khai chiến. Vì thế khoa cử năm đó cũng bị hủy bỏ.

Chiến sự căng thẳng chỉ chực chờ bùng nổ. Mà người lãnh binh không ai khác chính là Thành Vương tỷ phu của nàng.

Thời Tuyết rời đi từ đó đến nay không hề có tin tức, trong khi Hứa phụ tóc đã bạc đi phân nửa vì lo lắng.

Ngay lúc đại chiến sắp đến Tiêu tiểu thư đang trọng bệnh lại đột nhiên hồi phục. Nhưng Thành Vương đang xa tận tiền tuyến, tất nhiên không thể vội vã quay về, tránh làm dao động quân tâm.

Bởi vậy Tiêu tiểu thư vẫn ở lại khuê phòng chờ ngày xuất giá. Dù gì nàng cũng là chuẩn Vương phi, nên sau khi khỏi bệnh, số lượng tiểu thư khuê các đến nịnh bợ nàng mỗi ngày nhiều không đếm xuể.

Thu Sanh cũng không ngoại lệ, ngày nào cũng đến cửa thăm hỏi. Đến cuối cùng, quan hệ giữa hai người tốt đến mức thậm chí còn hàng đêm cùng tẩm.

Nghe nói là “Nhìn thấy Tiêu tiểu thư liền như thấy được Thời Tuyết tỷ tỷ gả xa. Bất luận thế nào, xin hãy cho nàng được ở bên cạnh bầu bạn với người.”

Hứa Điều Điều đứng nhìn mà ngây người đây đúng là một màn thế thân văn học kết hợp với tỷ muội tình thâm.

Thu Sanh hạ mình đến mức này, một phần là để nịnh bợ Tiêu Văn Linh vì nàng ta là chính thất Vương phi, nhưng còn một lý do khác Thời Tuyết xuất giá đã gần như vét sạch toàn bộ của cải nhà họ Hứa.

Hứa gia từng là một gia tộc giàu có, lại thêm việc nàng tự cho mình tài sắc không thua kém ai, điều đó đã dưỡng thành bản tính khoe khoang, kiêu ngạo, mắt cao hơn đỉnh của nàng.

Hiện tại gia sản trong nhà gần như bị Thời Tuyết mang đi hết, nàng chỉ có thể dựa vào mối quan hệ trong tay Tiêu Văn Linh để tìm cho mình một mối hôn sự tốt.

May mắn thay sự tận tụy của Thu Sanh cuối cùng cũng được Tiêu Văn Linh hồi đáp. Ngay giữa thời điểm thế cục căng thẳng, Tiêu Văn Linh lại cố tình tổ chức một buổi văn hội, mời các sĩ tử chưa rời khỏi Cẩm Thành đến tham dự.

Chỉ vì nàng ta là con gái tri phủ và là tương lai Vương phi, mới có thể ngang nhiên làm càn như vậy. Nếu không, chỉ e đã sớm bị người đời mắng mỏ là kẻ không biết đến nỗi khổ của dân gian.

Thu Sanh đâu thèm quan tâm Tiêu Văn Linh phải chịu bao nhiêu áp lực, nàng chỉ biết mình đã được như ý nguyện. Với thân phận nữ nhi nhà thương hộ như nàng, kết cục tốt nhất chính là gả vào một gia đình quan lại, đổi lấy một danh phận ổn định.

Thế nhưng hiện tại gia sản đã bị Thời Tuyết vét sạch, của hồi môn không còn, nàng chỉ có thể từ đám sĩ tử biển lớn đãi cát tìm một kẻ có tiềm năng. Nghĩ đến chuyện cùng một thư sinh tay trắng gây dựng sự nghiệp, dù vất vả nhưng chí ít phu thê tình cảm cũng sẽ bền chặt hơn.

Thu Sanh mong ngóng buổi văn hội mau đến. Đến ngày ấy, nàng khoác lên mình bộ váy hà mây tím sương mù mà hứa phụ năm xưa mua từ dị vực. Mỗi bước nàng đi, làn váy khẽ lay động, lấp lánh ánh sáng rực rỡ, thu hút vô số ánh nhìn.

Thu Sanh vốn đã có dung mạo tú lệ, dịu dàng thanh nhã, nay lại được tỉ mỉ trang điểm, càng thêm rực rỡ như tiên nữ hạ phàm. Ngày thường nàng có chút yếu ớt, nhưng hôm đó khi bước ra khỏi cửa, lại đẹp đến chói mắt, khiến Hứa Điều Điều nhất thời không thể rời ánh nhìn.

Không ngờ, đó cũng chính là lần cuối cùng Hứa Điều Điều được nhìn thấy Thu Sanh.

Người con gái mang đầy tâm cơ nhưng chưa bao giờ xem nàng là tỷ muội Thu Sanh đã chết chìm trong hồ sen ở Tiêu phủ.

Cây đổ bầy khỉ tan. Ngày xưa, dù giữa Thời Tuyết và Thu Sanh không thiếu khúc mắc, nhưng ít nhất trong nhà vẫn luôn náo nhiệt, vẫn còn hơi người.

Hiện giờ nhìn tòa Hứa phủ rộng lớn mà tiêu điều, Hứa Điều Điều biết rõ không thể tiếp tục duy trì chi tiêu như trước. Nàng đành phân phát bớt gia nhân, cuối cùng chỉ còn lại nàng và Hứa phụ sống nương tựa lẫn nhau.

“Hứa tiểu thư.”

Hứa Điều Điều xoay người, nhìn thấy một nam tử bạch y tuấn mỹ đang đứng cách nàng không xa. Trên gương mặt hắn lộ rõ bi thương, như thể mang theo một nỗi niềm khó nói.

"Ngươi là ai? Chẳng lẽ là cố nhân của Thu Sanh?"

Hứa Điều Điều nhìn nam tử trước mặt, thấy bi thương trên gương mặt hắn không giống giả bộ. Thế nhưng nàng lục lại trí nhớ cũng không hề có ấn tượng về người này.

"Hứa tiểu thư, Sanh Nhi chết oan a."

Nam tử áo trắng nói đến đây, giọng nghẹn ngào, hai hàng nước mắt trong suốt theo gò má chảy xuống, mang theo bi ai khôn cùng.

“Ngươi, ngươi nói cái gì? Ngươi nói tam muội là?” Hứa Điều Điều không thể tin tưởng nắm chặt trong tay dù giấy, gân xanh toàn bộ nổi lên.

“Tại hạ Vân Tử Tấn, kỳ thật ta và Sanh Nhi từ thuở đầu đã có duyên tình ý hợp, chỉ là gia cảnh của ta bần hàn, nên vốn ngóng chờ đến ngày kim bảng đề danh mới có thể đến cầu thú.”

“Kết quả là năm nay khoa cử lại chẳng được gì... Chính Sanh Nhi đã xin nhờ Tiêu Văn Linh tổ chức tràng văn hội, thay cho ta, để giúp ta nổi danh.”

Nói đến mặt sau bạch y nam tử Vân Tử Tấn tựa hồ đối vấn đề này phi thường khó có thể mở miệng.

“Kia tam muội chết oan là chuyện như thế nào?”

Hứa Điều Điều buông rơi cây dù giấy, tay siết chặt cổ áo Vân Tử Tấn. Mưa bụi lạnh lẽo quất vào gương mặt nàng, từng giọt nước trong suốt lăn dài. Vân Tử Tấn không rõ đó là nước mưa hay nước mắt nàng rơi.

“Kẻ ra tay cứu người hôm đó là một thư sinh họ Trương, tên Nhữ Ngọc biểu ca của Tiêu Văn Linh. Hắn vốn say mê dung mạo của Sanh Nhi, nên Tiêu Văn Linh đã cố tình sắp đặt để nàng rơi xuống nước để hắn phải nhảy xuống cứu. Nhưng không ngờ tình thế lúc đó quá hỗn loạn…”

“Thì ra là thế… Ta đã biết, đa tạ.”

Hứa Điều Điều thất thần buông cổ áo Vân Tử Tấn. Nàng lảo đảo quay người, từng bước nặng nề trở về Hứa phủ.

Hứa gia từng là thương hộ giàu có nhất vùng, nay lại dần suy tàn, ngay cả duy trì cuộc sống như cũ cũng khó khăn.

Huống hồ kẻ đứng sau cái chết của Thu Sanh là Tiêu Văn Linh một người có thân phận cao quý. Nàng… còn có thể làm gì đây?

“Hứa tiểu thư! Hứa tiểu thư!”

Vân Tử Tấn lớn tiếng gọi, cố níu kéo bóng lưng Hứa Điều Điều khi nàng chưa đi xa.

“Tuy rằng ta và Sanh Nhi chưa từng thành thân, nhưng trong lòng ta, nàng sớm đã là thê tử chưa qua cửa.”

“Thất phu giận dữ, tuy chẳng thể khiến máu chảy ngàn dặm, nhưng dù có xả thân, ta cũng muốn báo thù cho nàng.”

Vân Tử Tấn quỳ sụp xuống trước mặt Hứa Điều Điều dập đầu.

“Hứa tiểu thư, ta biết yêu cầu này khiến ngươi khó xử nhưng xin ngươi hãy giúp ta!”

“Chỉ cần giúp ta dụ Tiêu Văn Linh ra ngoài, còn lại để ta lo. Bất luận thành hay bại, ta sẽ một mình gánh chịu, tuyệt đối không để Hứa phủ liên lụy.”

Vân Tử Tấn quỳ rạp xuống đất, mặc cho mưa lớn xối xả làm ướt đẫm tấm trường bào trắng. Bộ dạng nhếch nhác, chật vật, hoàn toàn mất đi vẻ phong nhã lúc ban đầu.

“Ta đã biết.”

Nước mưa theo hàng mi dài như cánh bướm của Hứa Điều Điều chảy xuống, lướt qua gò má tái nhợt của nàng, lạnh lẽo đến tận đáy lòng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc