Nghĩ thông suốt rồi thần kinh của Tô Thanh Mạch dần thả lỏng, cảm giác mệt mỏi từ từ ập đến khiến cô ngủ thiếp đi. Cô không hề biết rằng vết sẹo mờ trên đầu ngón tay trỏ bên phải của mình đang phát ra một tia ánh sáng nhàn nhạt.
...
Ở bên ngoài căn nhà.
“Ba mẹ, bây giờ em gái phải xuống nông thôn rồi, làm sao bây giờ?” Trên gương mặt điển trai của Tô Thanh Niên tràn đầy vẻ lo lắng.
Ba Tô thở dài: “Ba đã hỏi rồi, nhưng không còn cách nào cả. Đã đăng ký xong thì không thay đổi được nữa.” Ông thở dài một hơi nặng nề.
“Con bé này... sao lại...”
“Mẹ nói xem, Mạch Mạch vừa chịu khổ xong giờ lại phải đi xuống nông thôn, làm sao chịu nổi chứ? Nhìn mặt con bé tái nhợt như thế...”
Mẹ Tô lo lắng đến mức không giấu nổi cảm xúc.
“Mẹ ơi...” Một cậu bé tên Vương Kiệt kéo tay áo mẹ mình, nhìn về phía nhà họ Tô rồi lại nhìn mẹ.
“Chị Tú Bình, thật sự cảm ơn Mạch Mạch đã cứu thằng nhóc nghịch ngợm nhà em. Tiền viện phí của Mạch Mạch nhà em nhất định sẽ lo liệu.
Còn việc xuống nông thôn, em sẽ về bàn với ông nhà em xem có thể giúp Mạch Mạch đến một chỗ nào đó tốt hơn không.”
“Chuyện này...” Mẹ Tô không còn quá kích động như trước, suy nghĩ một lúc thì bà lắc đầu. Dẫu sao cũng không thể hoàn toàn trách thằng bé, nó chỉ là một đứa trẻ.
“Vậy thì làm phiền gia đình em nhé. Đây cũng không phải lỗi của Tiểu Kiệt, ai mà ngờ được lại xảy ra chuyện này.”
“Tiểu Kiệt, không sao đâu, chị đã tỉnh rồi. Đừng tự trách mình quá.” Nói xong, bà xoa đầu cậu bé.
Vương Kiệt không kìm được nữa, vừa mới trở về đã gây họa còn khiến chị gái bị thương.
“Hu hu hu...” Cậu ôm lấy mẹ khẽ nức nở.
Khi Tô Thanh Mạch tỉnh lại thì trời đã tối. Không có điện thoại nên cô cũng chẳng biết giờ là mấy. Ánh sáng từ chiếc bóng đèn chói mắt chiếu thẳng xuống khiến cô chợt nghĩ đến việc sau này phải xuống nông thôn nơi không có điện không có đèn, lòng cô bỗng dưng chùng xuống như muốn khóc.
Bên giường là mẹ Tô, ba Tô và anh trai. Thấy cô tỉnh dậy, cả ba người vội vàng xúm lại.
“Mạch Mạch, con cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?” Mẹ Tô vừa hỏi vừa lấy hộp cơm được bọc kỹ bằng quần áo để giữ ấm.
“Mạch Mạch, đồ ăn vẫn còn nóng đây, ăn chút đi.” Anh trai Tô mở nắp hộp cơm đưa đến trước mặt cô.
“Mạch Mạch, con... ba không biết nói sao với con nữa. Sao con lại tự ý đi đăng ký như vậy?” ba Tô nghiêm mặt nói với giọng đầy trách cứ, nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự lo lắng.
“Ba...” Tô Thanh Mạch còn chưa kịp giải thích thì đã bị mẹ Tô ngắt lời.
“Tô Kiến Quốc, ông im miệng! Mạch Mạch vừa chịu khổ, ông không được lớn tiếng với con bé!”
Mẹ Tô trừng mắt lườm ba Tô rồi quay sang nhìn cô: “Mạch Mạch cứ ăn đi, đừng để ý đến ba con.”
Mẹ đúng là người phụ nữ mạnh mẽ!
“Ba, năm nay anh con có thể chính thức được thăng chức rồi. Con không muốn anh phải xuống nông thôn.” Tô Thanh Mạch khẽ liếc nhìn ba Tô rồi cúi đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
