Lên núi về làng là việc rất cực khổ, nhiều người đi mà không bao giờ trở về. Với một người đàn ông như anh trai cô thì còn chống đỡ được, nhưng nếu là cô... Nhà cô không đành lòng để cô phải chịu cảnh khổ cực hoặc tệ hơn là phải kết hôn với người địa phương.
Chủ nhân cơ thể này được cưng chiều từ nhỏ nhưng lại rất hiểu chuyện. Cô ấy không muốn anh trai vì mình mà bỏ qua cơ hội được nhận chính thức, cũng không muốn mẹ mình phải từ bỏ công việc. Vì vậy khi gia đình không có nhà thì cô ấy đã lén mang sổ hộ khẩu đến văn phòng tuyển thanh niên trí thức để đăng ký thay anh trai.
Hôm nay là ngày cuối cùng để đăng ký, cô ấy cố tình chọn hôm nay để gia đình không kịp ngăn cản.
Nhưng trên đường trở về, cô ấy nghe thấy tiếng khóc thét: “Cứu! Cứu với!”
Nhìn theo tiếng kêu, cô ấy thấy một cậu bé tầm 6 - 7 tuổi đang loạng choạng trên chiếc xe đạp quá lớn so với mình nên sắp đâm vào tường.
Chủ nhân cơ thể này không nghĩ nhiều mà lao lên cản lại. Dù cứu được đứa trẻ nhưng cú va chạm mạnh khiến cô ấy ngã đập đầu xuống đất.
Khi mở mắt ra thì Tô Thanh Mạch đã đến đây.
Ký ức của chủ nhân cơ thể trùng khớp với những gì cô đã trải qua trước khi chết một cách kỳ lạ. Trước đó cô cũng gặp một đứa trẻ đang khóc giữa dòng xe đông đúc và bị tai nạn khi cố giúp đỡ nó.
“Chẳng lẽ vì chuyện đó? Cùng tên cùng họ cùng hoàn cảnh... Đây không phải xuyên không thì còn gì nữa?”
“Không, không cần thiết! Tại sao lại là mình chứ? Mình đâu đáng bị như thế này!”
Trước khi xuyên không, Tô Thanh Mạch đang sống một cuộc sống thoải mái. Sau khi tốt nghiệp đại học, do khó tìm việc làm nên cô quay về quê kế thừa cửa hàng tiện lợi nhỏ của ba mẹ để lại.
Cuộc sống nhàn nhã tự tại vậy mà mới có vài tháng đã xuyên không rồi!
“Thập niên 70... Đây là thập niên 70! Không điều hòa, không máy móc hiện đại, cho dù có thì cũng chẳng mua nổi!” Cô thở dài thất vọng.
Nghĩ đến việc sắp phải đi lao động, Tô Thanh Mạch chỉ biết ôm đầu than trời. Cơn đau ở phía sau đầu giờ chẳng thấm vào đâu so với nỗi sầu sắp tới.
Tô Thanh Mạch tỉnh dậy rồi bối rối nhìn quanh. Cô chưa kịp hiểu rõ tình hình thì mọi chuyện đã trở nên phức tạp.
“Hả? Hệ thống ơi? Hệ thống ơi? Cậu có đây không? Có đây không?”
Tô Thanh Mạch vội vàng ngồi dậy thì thầm với không khí nhưng chẳng có chút phản hồi nào.
“Vậy không gian thì sao?”
Cô lẩm bẩm và bắt đầu lục soát toàn thân để tìm dấu hiệu gì đó, như một vết bớt chẳng hạn. Lục tung cả người nhưng vẫn chẳng thấy gì, lại thử niệm thầm trong đầu.
“Vào đi, vào đi.”
Tiếc thay chẳng có gì xảy ra.
“Không thể nào! Không một bàn tay vàng nào sao? Thả tôi ở thập niên 70 thiếu thốn thế này mà không cho gì à?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






