“Nếu không nhanh chóng xuống nông thôn con sợ sẽ bị lộ mất. Dù sao thì đây cũng là gia đình đã sống cùng mình suốt hơn chục năm, lỡ sau này họ thấy điều gì khác thường thì sao? Thà rời đi, đợi đến khi có kỳ thi đại học mình quay lại thì mọi thứ thay đổi cũng sẽ có lý do.”
Tô Thanh Mạch biết rằng đến năm 1977 sẽ có kỳ thi đại học, lúc đó cô có thể quay về. Nhưng người nhà họ Tô không biết điều này. Họ chỉ biết rằng nhiều người đã đi và chẳng bao giờ trở về.
Những ngày phép thăm nhà mỗi năm ít ỏi như vậy, ai đi cũng vô cùng cực khổ. Từ nhỏ Tô Thanh Mạch không quen làm việc nặng, bây giờ phải đi làm ruộng kiếm điểm công thì sẽ vất vả đến mức nào.
Nghe em gái nói mà Tô Thanh Niên cảm thấy ấm lòng. Anh thầm hạ quyết tâm sau này sẽ gửi nhiều tiền về cho em gái.
Nếu Tô Thanh Mạch biết được suy nghĩ này của anh trai, chắc chắn cô sẽ sung sướng đến bay lên trời. Bởi vì có tiền là có tất cả.
“Mạch Mạch, thật sự thiệt thòi cho con quá.” Mẹ Tô nắm tay cô giọng trầm xuống, đôi mắt ánh lên sự xót xa.
“Không sao đâu mẹ. Đâu phải con không quay về. Hơn nữa dưới quê có đất để trồng, có lương thực ăn sao chết đói được. Biết đâu con còn dư dả gửi chút đồ về cho mọi người nữa đấy!” Tô Thanh Mạch mỉm cười nói đùa.
“Nói linh tinh! Con chỉ cần lo cho bản thân là được rồi. Ở quê thiếu thốn đủ thứ, con nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt, biết không?”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
“Đây là 70 tệ, không nhiều, xem như bồi thường cho Mạch Mạch. Anh cứ cầm lấy.”
Nói xong ông ta nắm chặt tay ba Tô, không để ông từ chối.
Ở thời đại này, lương công nhân chỉ khoảng hơn 30 tệ, 70 tệ là một khoản không hề nhỏ. Chi tiêu cả năm cũng chẳng tích góp được bao nhiêu.
“Chuyện này...”
Ba Tô và mẹ Tô nhìn nhau, cuối cùng cũng nhận lấy để dành làm lộ phí cho Mạch Mạch khi xuống quê.
“Mạch Mạch, chú thật sự biết ơn cháu. Cháu cứ yên tâm, chú sẽ sắp xếp một nơi tốt cho cháu.” Vương Khang dẫn con trai đi đến trước mặt cô rồi nghiêm túc nói.
“Chị ơi, cảm ơn chị.” Giọng nói non nớt của cậu bé vang lên.
Sáng hôm sau, vừa tờ mờ sáng, mẹ đã lôi Tô Thanh Mạch ra khỏi giường: “Nhanh nhanh nhanh, chậm tí là đồ ngon bị người khác mua hết đấy!” Bà vừa thúc giục vừa nhìn con gái vẫn thảnh thơi xuống cầu thang.
“Mẹ, gấp gì chứ, chẳng phải đã mua bao nhiêu đồ rồi à, còn gì để mua nữa?” Tô Thanh Mạch vừa gặm chiếc bánh bao ăn dở vừa lơ đãng nói.
Nhìn con gái như thế, mẹ cô thật sự thấy “không lo việc nhà thì chẳng biết gạo dầu muối đắt thế nào”: “Con biết gì, lần này con xuống nông thôn, ai biết được bao giờ mới về. Ở quê liệu có mua được những thứ này không? Thế nên phải sắm cho con nhiều một chút.”
Nghe vậy, Tô Thanh Mạch lập tức tỉnh táo hẳn. Đúng là bây giờ không phải nông thôn hiện đại, cái gì cũng có. Năm này tháng nọ, nhiều vùng quê vẫn toàn nhà đất, đồ dùng thì khan hiếm. Vì chất lượng cuộc sống, xông lên thôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



