“Cái con bé Lâm Uyển kia lại lượn lờ cái gì ở sau núi thế nhỉ?” Dưới gốc cây hòe già đầu thôn, thím Vương vừa cắn hạt dưa vừa nheo mắt nhìn về phía ngọn núi, “Mấy ngày liền rồi ấy nhỉ? Cứ như bị ma ám ấy.”
“Nghe bảo là làm mất đồ.” Chị Lưu thạo tin tức, hạ thấp giọng nói: “Hình như là một món đồ cổ quan trọng lắm, cụ thể là cái gì thì không rõ. Nó có nhắc qua với người ta một câu, sốt ruột đến phát cuồng lên được.”
“Rơi ở sau núi á? Thế thì khó tìm lắm. Cái chỗ Ưng Chủy Nhai ấy tà khí lắm.” Quả phụ Mã bĩu môi, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia sáng hóng hớt, “Có điều... Sao tôi cứ thấy cái cậu thanh niên trí thức Vương Chính Dương kia cũng hay lởn vởn quanh đấy nhỉ? Hai đứa nó lúc nào cũng đi trước đi sau.”
“Ối giời đất ơi! Trai đơn gái chiếc, ngày nào cũng rúc vào sau núi... Tìm đồ á? Sợ là mượn cớ thì có!”
“Chứ còn gì nữa! Cái ánh mắt thằng nhóc Vương Chính Dương kia nhìn Lâm Uyển ấy, chậc chậc, cứ như dính phải mạch nha ấy!”
“Nghe đồn dạo trước nhà họ Lâm còn có ý muốn gả Lâm Uyển cho Vương Chính Dương cơ mà? Chê cậu ta là thanh niên trí thức không có gốc gác, ai ngờ hai đứa này tự câu dẫn lấy nhau rồi?”
“Câu dẫn nhau ở sau núi á? Chỗ đấy... Kín đáo gớm đấy chứ!”
“Chắc là hai đứa vừa mắt nhau rồi, trong nhà không đồng ý, nên đành mượn cớ “tìm đồ” để lén lút vụng trộm ở sau núi.”
“Hôm qua tôi còn thấy hai đứa nó đứng sát rạt vào nhau ở chỗ hõm núi, Vương Chính Dương còn lau mồ hôi cho Lâm Uyển nữa cơ! Tình tứ dính như keo!” Có người làm ra vẻ mặt “ai cũng hiểu mà”.
“Tôi cũng thấy hai đứa nó chui vào một bụi cỏ rậm rạp, mãi một lúc lâu không thấy chui ra, đống cỏ còn cứ rung rinh rung rinh nữa cơ!” Mấy người nhìn nhau một cái.
Cười he he đầy ẩn ý, ban ngày ban mặt cơ đấy!
Những lời thì thầm to nhỏ đầy vẻ mập mờ của đám con gái mới lớn và các nàng dâu trong thôn,
Hòa cùng tiếng cười ồ đầy thấu hiểu của cánh đàn ông,
Tin đồn càng truyền đi càng thêm phần sống động như thật.
“... Bây giờ cả thôn đang đồn ầm ầm lên rồi kia kìa!” Diệp Đại Hà và một miếng cơm, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc của người xem kịch vui, “Bảo là Lâm Uyển với Vương Chính Dương đúng là nồi nào úp vung nấy, vừa mắt nhau rồi! Ngày nào cũng lên sau núi “tìm đồ”, tìm qua tìm lại thế nào mà tìm thẳng vào đống cỏ luôn! Còn bảo có người thấy đống cỏ lắc lư rung chuyển, y như có chồn lộng hành ấy!”
“Phụt: khụ khụ khụ!” Diệp Tiểu Tiểu suýt chút nữa phun cả ngụm cháo ra ngoài, sặc đến mức ho sặc sụa, mặt đỏ gay cả lên.
“Từ từ thôi, từ từ thôi!” Lưu Quế Phương vội vàng vỗ lưng cho cô, rồi lại lườm thằng con thứ hai một cái, “Đang ăn cơm đấy! Nói mấy cái chuyện xằng bậy bẩn thỉu này làm gì!”
Diệp Đại Sơn thì vẻ mặt đầy chán ghét: “Phi! Không biết xấu hổ! Đồi phong bại tục!” Trong thế giới quan chất phác của anh, nam nữ chưa cưới xin mà dám chui vào đống cỏ thì chẳng khác nào quân lưu manh giở trò đồi bại.
Diệp Kiến Quốc nhíu chặt mày nhưng không nói gì, chỉ có ánh mắt lộ vẻ trầm tư. Con bé Lâm Uyển này rốt cuộc đang tìm cái gì? Đáng để nó bất chấp cả thanh danh ngày nào cũng chạy lên sau núi như thế? Lại còn dính dáng đến cả Vương Chính Dương nữa? Hai đứa này... Thật sự có gì đó mờ ám à?
Diệp Tiểu Tiểu khó khăn lắm mới lấy lại được hơi thở, nhưng trong mắt đã cười đến trào cả nước mắt. Cô lấy tay che miệng, hai vai run lên bần bật, nhịn cười đến phát khổ.
Ha ha ha ha! Lăn đống cỏ ư?!
Cái quỷ gì mà lăn đống cỏ cơ chứ!
Lâm Uyển ơi là Lâm Uyển, cô cũng có ngày hôm nay!
Cô đi tìm vòng tay! Lại còn dắt theo cả cái thằng ngốc Vương Chính Dương kia nữa chứ!
Bây giờ thì hay rồi, chiếc vòng tay chẳng thấy một sợi lông đâu, ngược lại đã bị chụp cho cái mũ “có vấn đề về tác phong” chắc nịch rồi nhé!
Vương Chính Dương ơi là Vương Chính Dương, cái kiếp làm chó liếm này của anh, giờ thì cả thôn đều biết rồi! Buồn cười chết đi được!
Cô gần như có thể tưởng tượng ra sắc mặt của Lâm Uyển lúc này: chắc chắn là xanh mét đan xen, tức đến nghiến răng nghiến lợi, mà trước mặt người ngoài vẫn phải duy trì cái bộ dạng đóa bạch liên hoa dịu dàng chịu nhiều ấm ức.
Còn Vương Chính Dương e là vẫn đang đắm chìm trong niềm vui sướng ngọt ngào kia.
Khung cảnh này đẹp đẽ quá chừng, Diệp Tiểu Tiểu cảm thấy cô có thể nhờ vào trò cười này mà ăn thêm được hai bát cơm nữa!
Khu vực gần Ưng Chủy Nhai sau núi.
Lâm Uyển đang ngồi xổm dưới một con dốc dựng đứng, dùng một cành cây bực bội gạt đám cỏ dại và bụi gai ra, trên trán rịn đầy mồ hôi hột, đuôi bím tóc xinh đẹp dính vài chiếc lá cỏ, sắc mặt vì nhiều ngày bôn ba vất vả mà lộ rõ vẻ tiều tụy.
Điều khiến ả bực bội hơn nữa chính là cái giọng nói lải nhải không dứt bên tai.
“Uyển Uyển, em nghỉ ngơi một lát đi, để anh tìm cho.” Vương Chính Dương xán lại gần bên cạnh ả, trên tay cũng cầm một cành cây, tròng kính phủ một lớp bụi mờ, nhưng gã lại chẳng thèm bận tâm, chỉ dùng ánh mắt rực lửa nhìn Lâm Uyển, “Em bảo chiếc vòng đó rơi quanh khu vực này à? Chúng ta đã lật tung lên ba lần rồi đấy... Liệu có bị con thú nào tha đi mất không? Hay là bị nước mưa cuốn trôi rồi?”
Lâm Uyển cố nén xúc động muốn đảo mắt trắng dã, nặn ra một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy vẻ cảm kích: “Anh Chính Dương, cảm ơn anh nhé, lại phải đi cùng em một chuyến. Em tìm thêm chút nữa xem sao, biết đâu nó lại kẹt ở khe đá nào đó thì sao. Đó là kỷ vật bà nội để lại cho em, không tìm thấy trong lòng em thật sự khó chịu lắm.” Ả vừa nói vừa đúng lúc đưa tay dụi mắt, trông như sắp khóc đến nơi.
Vương Chính Dương lập tức xót xa không thôi, vỗ ngực cam đoan: “Uyển Uyển em đừng buồn! Anh nhất định sẽ giúp em tìm thấy! Ngày mai anh lại đến! Ngày kia cũng đến! Cho đến khi nào tìm được mới thôi!”
Ai cần anh ngày nào cũng vác mặt đến chứ! Không thấy người trong thôn đang đồn đại thành cái dạng gì rồi à! Cái đồ ngu xuẩn này, chẳng có chút tinh tế nào cả! Nhờ hắn giúp việc nặng thì hắn cứ nằng nặc đòi đi tìm vòng tay cùng, hắn lại thật sự coi mình là cái thá gì rồi, ngày nào cũng bám dính lấy, đuổi cũng không đi!
Nghĩ đến những lời đồn đại ngày càng khó nghe trong thôn, Lâm Uyển tức đến đau cả gan. Cái gì mà “vụng trộm”, cái gì mà “lăn đống cỏ” chứ!
Ả, Lâm Uyển, sống lại một đời với mục tiêu rõ ràng: cướp đoạt khí vận của Diệp Tiểu Tiểu, lấy được chiếc vòng tay không gian. Sau đó gả cho một sĩ quan có tiền đồ vô lượng, sống một cuộc đời giàu sang phú quý!
Vương Chính Dương ư? Một kẻ vũ phu bạo lực gia đình, kiếp này nhìn qua cũng chẳng có tiền đồ gì lớn lao, một tên thanh niên trí thức nghèo kiết xác, mà cũng xứng à?
Ả chẳng qua là thấy gã còn có chút sức lực, đầu óc lại không được thông minh cho lắm, dễ bề thao túng, nên mới cho gã chút ngon ngọt.
Để gã làm trâu làm ngựa giúp mình. Ai ngờ cái đồ ngu này lại không biết điều như thế, chẳng những không tìm thấy vòng tay, mà còn kéo cả danh tiếng của ả xuống bùn lầy!
“Anh Chính Dương,” Lâm Uyển cắn môi, quyết định nói bóng gió để gã “giữ khoảng cách”, “Mấy ngày nay thật sự vất vả cho anh quá. Em thấy... Trong thôn hình như có vài lời đồn đại không hay, ảnh hưởng không tốt đến anh. Hay là... Ngày mai anh đừng đến nữa, một mình em từ từ tìm là được rồi.”
Vương Chính Dương vừa nghe thấy thế, chẳng những không lĩnh hội được ý tứ, ngược lại còn kích động hẳn lên, mặt đỏ bừng: “Uyển Uyển! Anh không sợ lời ong tiếng ve đâu! Cây ngay không sợ chết đứng! Chúng ta làm việc chính đáng mà! Huống chi... Huống chi...” Gã đẩy đẩy gọng kính, lấy hết dũng khí, hạ thấp giọng xuống mang theo chút ngượng ngùng, “Bọn họ thích nói gì thì kệ bọn họ, anh... Anh cảm thấy giúp được em là anh vui rồi. Uyển Uyển, thật ra anh... Tình cảm của anh đối với em...”
“Anh Chính Dương!” Lâm Uyển vội vàng ngắt lời gã, chuông cảnh báo trong lòng vang lên inh ỏi, trên mặt vì tức giận mà đỏ ửng lên thành hai rặng mây: “Bây giờ không phải là lúc nói những chuyện này! Tìm vòng tay là quan trọng nhất! Hơn nữa... Bố mẹ em bọn họ...”
Ả lôi bố mẹ ra làm lá chắn, nhưng trong lòng đã mắng Vương Chính Dương máu chó đầy đầu.
Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Cũng không chịu soi gương nhìn lại cái mặt mình xem! Đợi tao tìm được vòng tay không gian rồi, người đầu tiên tao đá bay đi chính là mày!
Vương Chính Dương bị dáng vẻ thẹn thùng e ấp của ả làm cho mê mẩn tâm thần, cứ ngỡ là ả đang xấu hổ.
Thế là gã gật đầu lia lịa: “Anh hiểu! Anh hiểu mà! Uyển Uyển, em yên tâm đi, anh nhất định sẽ không làm em khó xử đâu! Chúng ta... Chúng ta cứ từ từ tiến tới!”
Lâm Uyển: “...” Yên tâm cái con khỉ mốc! Ai thèm từ từ tiến tới với anh chứ!
Ả nhìn bóng lưng như được tiêm máu gà của Vương Chính Dương đang tiếp tục cắm đầu cắm cổ cật lực tìm kiếm, chỉ cảm thấy một ngụm máu nghẹn ứ ở lồng ngực, nuốt không trôi mà nhổ cũng không xong.
Diệp Tiểu Tiểu! Tất cả là tại mày! Nếu không phải do mày làm mất chiếc vòng tay thì tao đâu đến nông nỗi này! Lại còn cả cái tên Vương Chính Dương mù quáng, tự cho mình là đúng, cái đồ vũ phu bạo lực này nữa, cút xa tao ra một chút đi! Tức chết tao mất thôi!
Còn trong khoảng sân nhỏ nhà họ Diệp, Diệp Tiểu Tiểu đã nương theo tình tiết đặc sắc của màn “lăn đống cỏ” mà vui vẻ húp cạn bát cháo thứ hai, đồng thời quyết định ngày mai sẽ “vô tình” ra đầu thôn dạo một vòng để nghe ngóng tiến triển mới nhất.
Cái cảm giác kẻ thù gặp xui xẻo còn mình thì vui như mở hội này, đúng là... Đưa cơm thật đấy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



