Diệp Tiểu Tiểu đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ dưới gốc cây táo cổ thụ ngoài sân, vừa giả vờ yếu ớt phơi nắng, vừa vạch kế hoạch trong đầu xem mười mẫu đất đen của mình bước tiếp theo nên trồng thứ gì: nên trồng thêm nhiều lúa mì năng suất cao để dự trữ phòng lúc đói kém, hay là kiếm chút hạt giống hoa quả quý hiếm thời này về trồng thử xem sao? Ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống làm cô buồn ngủ ríu cả mắt, cho đến khi ngoài cổng sân vang lên một giọng nói ngọt ngào đến mức như có thể vắt ra nước:
“Thím Diệp có nhà không ạ?”
Diệp Tiểu Tiểu giật mình một cái, cơn buồn ngủ lập tức tan biến sạch sành sanh. Cái giọng điệu này, dù có hóa thành tro cô cũng nhận ra: Lâm Uyển!
Ôi chao! Buổi biểu diễn văn nghệ úy lạo nông thôn màn hai của ảnh hậu Oscar chuẩn bị mở màn rồi đấy à?
Cũng kính nghiệp ghê cơ, hai hôm trước vừa bị bố mẹ cô ta “áp giải” xám xịt cút về, hôm nay lại dám mò đến tận cửa? Xem ra sức cám dỗ của chiếc “vòng tay” lớn thật đấy.
Cô không nhúc nhích, tiếp tục duy trì tư thế nửa nhắm nửa mở mắt phơi nắng, nhưng hai tai thì dựng đứng lên như ăng-ten.
Mẹ cô là Lưu Quế Phương đang phơi quần áo, nghe thấy tiếng gọi liền khựng tay lại, sắc mặt lập tức sa sầm xuống, khó chịu cất giọng hỏi: “Ai đấy?” Nhưng người thì vẫn bước ra cổng sân.
Cánh cổng gỗ kêu “két” một tiếng hé ra một khe hở, khuôn mặt như hoa lê đái vũ đầy vẻ đáng thương của Lâm Uyển thò vào trong. Trên tay ả còn xách theo một chiếc giỏ nhỏ, bên trên phủ một mảnh vải thô hoa trắng nền xanh.
“Thím Diệp...” Lâm Uyển vừa nhìn thấy Lưu Quế Phương, vành mắt liền đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào: “Cháu... Cháu đến để xin lỗi Tiểu Tiểu, cũng là để... để thăm em ấy ạ.”
Lưu Quế Phương đứng chắn ngay cửa không cho ả vào, giọng điệu cứng nhắc như đá: “Không cần! Tiểu Tiểu nhà chúng tôi phúc lớn mạng lớn, không chết được! Không phiền cô phải bận tâm!” Sau trận ầm ĩ lần trước, Lưu Quế Phương chẳng còn chút thiện cảm nào với đứa con gái đầy mưu mô suýt chút nữa hại chết con gái ruột của mình.
Nước mắt của Lâm Uyển nói rơi là rơi ngay, hai vai khẽ run rẩy, làm như phải chịu nỗi oan khuất tày trời nhưng vẫn cố nén nhịn: “Thím Diệp, cháu biết thím cùng anh Đại Sơn và chú Diệp đều giận cháu, trách cháu... Hôm đó là do cháu không nói năng rõ ràng, khiến cho Tiểu Tiểu và gia đình hiểu lầm. Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của cháu, cháu không nên dẫn Tiểu Tiểu đến nơi hẻo lánh như thế, càng không nên lúc em ấy... lúc em ấy gặp chuyện, bản thân cháu lại sợ quá ngất đi nên không thể kịp thời giúp đỡ em ấy...”
Ả thút thít với thái độ vô cùng hèn mọn: “Hai ngày nay, cháu ăn không ngon ngủ không yên, trong lòng như có chảo dầu sôi vậy. Tiểu Tiểu mà thật sự có mệnh hệ nào thì cháu... Cháu cũng chẳng thiết sống nữa... Hôm nay dù thế nào đi chăng nữa, xin thím cho cháu gặp Tiểu Tiểu một lần, để cháu đích thân tạ tội với em ấy, em ấy muốn đánh muốn mắng thế nào cháu cũng xin nhận hết...”
Vừa nói, ả thế mà lại làm bộ muốn quỳ rạp xuống đất!
Lưu Quế Phương dù lòng dạ có cứng rắn đến đâu, bị một cô gái trẻ tuổi khóc lóc cầu xin rồi toan quỳ lạy ngay trước mặt như thế cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng, nhưng phần nhiều hơn là sự thiếu kiên nhẫn và cảnh giác.
Bà nghiêng người tránh sang một bên, không nhận cái lễ này của ả, nhưng giọng điệu đã hơi chùng xuống một chút: “Được rồi được rồi! Đừng có đứng ở cổng mà khóc lóc om sòm, để người ngoài nhìn thấy thì ra thể thống gì nữa! Vào đi!”
Bà chủ yếu là sợ con ranh này cứ khóc lóc tỉ tê ngoài cửa sẽ kéo hết đám người rỗi việc trong thôn đến xem trò cười.
Lâm Uyển như được đại xá, vội vàng lau nước mắt, xách giỏ theo chân bà bước vào. Vừa bước vào sân, ánh mắt ả như gắn sẵn máy quét radar, xoẹt một cái đã định vị chuẩn xác Diệp Tiểu Tiểu đang ngồi dưới gốc cây táo.
Lâm Uyển vừa nhìn thấy Diệp Tiểu Tiểu! Sắc mặt con nhỏ này sao lại tốt thế kia chứ? Khuôn mặt hồng hào trắng trẻo, làm gì có vẻ gì là người trọng thương phải nằm liệt giường? Xem ra nhà họ Diệp đúng là cưng chiều con nhỏ này như con ngươi trong mắt, có đồ tốt gì cũng dồn hết cho nó rồi! Ả tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng vừa thấy Diệp Tiểu Tiểu mở mắt, ả lập tức biến thành gương mặt tràn đầy vẻ hối lỗi, rảo bước đi tới trước mặt Diệp Tiểu Tiểu, không đợi cô kịp phản ứng đã cúi gập người thật sâu: “Tiểu Tiểu! Chị xin lỗi! Thật sự xin lỗi em! Em đã phải chịu khổ rồi!”
Diệp Tiểu Tiểu lúc này mới “chậm nửa nhịp” làm ra vẻ kinh ngạc đúng lúc, cơ thể cô rụt về phía sau một chút, giọng nói yếu ớt nhỏ nhẹ: “Chị... Chị Uyển? Chị... Sao chị lại tới đây?”
“Chị tới để xin lỗi em, tới thăm em.” Lâm Uyển thẳng người dậy, vành mắt vẫn đỏ hoe, cẩn thận đánh giá Diệp Tiểu Tiểu.
Ánh mắt ả dường như vô tình lướt thật nhanh qua hai bàn tay, cổ tay cô, đặc biệt là cổ tay trái.
Hôm nay Diệp Tiểu Tiểu mặc một chiếc áo sơ mi cũ dài tay, ống tay áo xắn lên đến cẳng tay, trên cổ tay trái sạch trơn, chỉ có một vệt rám nắng nhàn nhạt, chẳng có bất kỳ món trang sức nào. Cổ tay phải cũng trống không như vậy.
Ánh mắt Lâm Uyển khẽ dao động một cái khó mà phát hiện.
Không có! Trên cổ tay không có gì cả!
Chẳng lẽ tên phế vật Vương Chính Dương kia nói là sự thật? Diệp Tiểu Tiểu thật sự đã đeo chiếc vòng tay đó ra ngoài, rồi lúc lăn xuống núi đã làm rơi mất?
Không, tuyệt đối không thể nào! Chiếc vòng đó... Chiếc vòng đó làm sao có thể dễ dàng đánh mất như vậy được! Liệu có phải Diệp Tiểu Tiểu đã phát hiện ra điều gì nên giấu chiếc vòng đi rồi không? Hay là... Diệp Tiểu Tiểu đang lừa người?
Trong lòng ả vừa kinh hãi vừa nghi hoặc không thôi, nhưng trên mặt vẫn tràn ngập vẻ áy náy và đau xót, ả còn lấy từ trong giỏ ra hai quả trứng gà và một gói đường đỏ nhỏ: “Tiểu Tiểu, đây là số trứng gà chị gom góp được, còn có một ít đường đỏ nữa, cho em bồi bổ cơ thể... Em đừng chê nhé.”
“Không cần đâu, chị Uyển.” Diệp Tiểu Tiểu vội vàng xua tay, giọng điệu mang theo sự khách sáo xa cách, “Nhà em có rồi. Đồ của chị, em không thể nhận.” Cô cố ý nhấn mạnh cụm từ “đồ của chị”, ý tứ muốn vạch rõ ranh giới vô cùng rõ ràng.
Tay Lâm Uyển khựng lại giữa không trung, trên mặt thoáng qua một nét lúng túng khó coi, nhưng rất nhanh sau đó lại biến thành nỗi bi thương sâu sắc hơn: “Tiểu Tiểu, em... Quả nhiên em vẫn còn trách chị. Chị biết, bây giờ chị có nói gì em cũng sẽ không tin nữa. Nhưng hôm đó, chị thật sự không có đẩy em, chị chỉ là nhất thời sợ quá nên ngất đi thôi, lúc chị tỉnh lại thì trời đã tối rồi, lúc xuống núi còn bị trượt chân ngã một cái, sau đó mới ngất xỉu tiếp... Nếu chị biết em bị rơi xuống dưới, thì dù có phải bò, chị cũng sẽ bò đi gọi người cứu em mà!”
Ả rơm rớm nước mắt, nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía cổ tay và cổ của Diệp Tiểu Tiểu.
Trong lòng Diệp Tiểu Tiểu hiểu rõ như gương sáng, nhưng trên mặt lại đúng lúc lộ ra vẻ mệt mỏi và không muốn nhiều lời, cô cúi đầu nghịch ngón tay của mình: đảm bảo cả hai bàn tay đều lộ ra trong tầm mắt của Lâm Uyển, và hoàn toàn trống không.
“Mọi chuyện đều qua rồi, chị Uyển.” Giọng cô buồn buồn, “Em mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lát.” Cô trực tiếp ra lệnh đuổi khách.
Lâm Uyển thấy Diệp Tiểu Tiểu bày ra dáng vẻ không muốn nhiều lời, trong lòng biết rõ có cố ở lại cũng vô ích, nhưng tung tích của chiếc vòng tay lại như móng vuốt cào xé tâm can, khiến ả không cam lòng cứ thế rời đi. Ánh mắt ả khẽ đảo quanh, bỗng nhiên như nhớ ra điều gì đó, khẽ “á” lên một tiếng, giọng điệu trở nên quan tâm khác thường:
“Tiểu Tiểu, em vừa nói thế... Chị lại nhớ đến một câu chuyện xưa bà nội chị từng kể.” Ả nhích lại gần nửa bước, hạ thấp giọng xuống, đảm bảo chỉ có Diệp Tiểu Tiểu ở gần và Lưu Quế Phương bên cạnh nghe thấy, “Bà bảo là, con người ta nếu bị hoảng sợ quá mức thì rất dễ bị “thất kinh mất vía”, người yếu ớt, vận khí cũng sẽ bị giảm sút theo. Tốt nhất là nên đeo sát bên người một món đồ cổ có chút năm tháng, đặc biệt là những thứ hấp thụ linh khí đất trời như ngọc ngà, đá quý, chúng có thể giúp “trấn hồn”, gom lại phần may mắn đã mất về.”
Khi nói những lời này, ánh mắt ả làm như vô tình lướt qua cổ tay trần trụi của Diệp Tiểu Tiểu, rồi lại nhanh chóng ngước lên nhìn vào mặt cô, trong ánh mắt tràn đầy sự lo lắng chân thành kiểu “tôi muốn tốt cho cô”.
“Chị thấy sắc mặt em tuy có khá hơn nhưng tinh thần vẫn chưa đủ phấn chấn, sợ là hôm lăn xuống núi bị dọa sợ chết khiếp nên vía vẫn chưa về hết đấy?” Lâm Uyển nhíu mày, giọng điệu càng thêm khẩn thiết, “Nhà các em... Chị nhớ hình như trước đây thím Diệp có một chiếc vòng ngọc cũ đúng không? Loại truyền qua mấy đời ấy? Thứ ngọc cổ đó là dưỡng người an thần tốt nhất đấy! Tiểu Tiểu, nếu em đeo nó, chắc chắn sẽ mau khỏe lại thôi!”
Diệp Tiểu Tiểu cười lạnh trong lòng: Đuôi cáo lòi ra rồi nhé! Vòng vo một vòng lớn như thế, rốt cuộc vẫn là để thăm dò chiếc vòng tay!
Thế nhưng trên mặt cô lại đúng lúc lộ ra một tia mờ mịt, ngay sau đó như vừa được nhắc nhở điều gì, sắc mặt hơi biến đổi mang theo chút ảo não, quay đầu nhìn mẹ mình: “Mẹ... Chị Uyển không nói thì con cũng quên mất... Chiếc vòng cũ kia của mẹ... Con...”
“Có đeo? Thế thì...” Lưu Quế Phương sửng sốt.
“Nhưng mà... Lúc con lăn xuống núi... Hình như... Hình như bị va đập văng mất rồi...” Diệp Tiểu Tiểu ngước mắt lên, vành mắt hơi đo đỏ, “Sau đó con tỉnh lại thì tay đã trống không rồi... Con tìm trong khe núi hồi lâu mà không tài nào thấy được... Có lẽ... Có lẽ là rơi vào khe đá nào đó, hoặc là lăn xuống tận đáy vực sâu hơn rồi...” Cô càng nói giọng càng nhỏ lại, mang theo sự hụt hẫng nồng đậm.
Lưu Quế Phương kêu “ái chà” một tiếng, vỗ đét vào đùi, trên mặt tràn đầy vẻ tiếc của, nhưng ngay sau đó lại như nghĩ thông suốt điều gì, vội vàng an ủi con gái: “Mất thì thôi! Cũ không đi thì mới không tới! Biết đâu chừng chính là chiếc vòng cũ đó đã đỡ tai kiếp cho con đấy! Con nghĩ xem, lăn từ chỗ cao như thế xuống mà người không việc gì, chỉ bị chút vết thương ngoài da, chắc chắn là chiếc vòng đã chặn đứng tà khí lại, tự mình vỡ nát hoặc rơi mất rồi! Đây là chuyện tốt! Chiếc vòng mất đi thì tai nạn của con cũng qua rồi, từ nay về sau sẽ thuận buồm xuôi gió!”
Bà vừa nói ra câu này, bản thân đã tin đến bảy tám phần, nhìn lại con gái, bà chỉ cảm thấy càng thêm may mắn.
Lâm Uyển đứng bên cạnh nghe thấy thế, trong lòng lại là một mớ cảm xúc lẫn lộn ngổn ngang. Nhìn vẻ ảo não hụt hẫng của Diệp Tiểu Tiểu không giống như giả vờ, nhìn biểu cảm mừng rỡ may mắn của Lưu Quế Phương... Chẳng lẽ chiếc vòng tay thật sự đã bất cẩn rơi mất lúc lăn xuống núi rồi sao? Diệp Tiểu Tiểu hoàn toàn không biết giá trị thực sự của nó, chỉ tiếc nuối vì làm mất một món đồ cũ kỹ?
Điều đó vừa làm ả thất vọng, lại vừa âm thầm dấy lên một tia hy vọng mãnh liệt.
Ả nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, cũng hùa theo với giọng điệu đầy tiếc nuối: “Ôi chao, thế thì tiếc quá... Nhưng mà thím Diệp nói đúng đấy ạ, đồ cổ có linh tính, biết đâu chừng nó đã thực sự gánh nạn lớn thay cho Tiểu Tiểu rồi. Tiểu Tiểu người không sao đã là vạn hạnh rồi ạ.” Ả ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng trong lòng đã mắng chết cha tên Vương Chính Dương rồi.
Cái đồ ngu xuẩn kia, nếu không phải tại hắn lừa ả là đã lấy được vòng tay, ả cũng đâu tính đến chuyện ra tay trước thời hạn làm gì.
Đỡ tai kiếp ư? Hừ, đó là chiếc vòng khí vận của bà đây! Diệp Tiểu Tiểu, mày vô phúc không hưởng được đâu! Đã làm rơi mất thì nó sẽ thuộc về tao! Ưng Chủy Nhai... Tao tới đây!
“Thím Diệp, anh Đại Sơn, đồ cháu để ở đây nhé. Cháu... Cháu xin phép về trước ạ. Tiểu Tiểu, em cứ nghỉ ngơi cho khỏe, hôm khác chị lại sang thăm em.” Ả đặt trứng gà và đường đỏ xuống, lại nhìn sâu vào Diệp Tiểu Tiểu một cái, đặc biệt là đôi cổ tay trần trụi kia.
Giả vờ quan tâm thêm vài câu, Lâm Uyển lúc này mới thực sự cáo từ rời đi. Khi bước chân ra khỏi cổng nhà họ Diệp, bước đi của ả nhẹ nhàng hơn lúc đến rất nhiều.
Còn trong khoảng sân nhỏ nhà họ Diệp, Lưu Quế Phương vẫn đang lải nhải an ủi con gái, bảo rằng chiếc vòng mất đi là chuyện tốt, của đi thay người. Diệp Tiểu Tiểu ngoan ngoãn vâng dạ, trong đôi mắt rủ xuống lướt qua một tia cười ranh mãnh.
Mẹ đúng là trợ thủ thần thánh! Cách giải thích “gánh tai kiếp” này quả thực là hoàn hảo không tì vết!
Lâm Uyển phen này chắc chắn tin sái cổ, chuẩn bị cắm đầu cắm cổ lên núi mà húp gió Tây Bắc rồi chứ gì? Vòng tay ơi là vòng tay, mày cứ việc trốn cho kỹ vào nhé, bây giờ mày chính là “vòng cứu mạng” của tao rồi đấy!
“Chồn chúc tết gà, chẳng có lòng tốt gì đâu!” Diệp Đại Sơn nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía cổng sân, xách giỏ trứng gà đường đỏ định ném thẳng ra ngoài, “Ai thèm đồ của nó chứ!”
“Bỏ xuống!” Diệp Kiến Quốc từ trong nhà chính bước ra, trầm giọng nói, “Đồ cứ cất đấy đã, hôm nào tìm cớ trả lại, hoặc quy ra tiền phiếu đưa cho nhà nó. Bây giờ ném ra ngoài, người ta lại bảo nhà mình hẹp hòi cay nghiệt.”
Lưu Quế Phương cũng nhíu mày: “Cái con bé này, sao tôi cứ thấy hôm nay nó đến không đơn thuần là xin lỗi nhỉ? Đôi mắt cứ đảo lia lịa, cứ nhìn chằm chằm vào người Tiểu Tiểu.”
Diệp Tiểu Tiểu âm thầm thả tim cho mẹ ruột trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ ngơ ngác: “Thế ạ? Chị ấy cứ luôn miệng xin lỗi con... Có lẽ là cảm thấy áy náy thật chăng?”
“Áy náy cái c*t!” Diệp Đại Sơn gầm lên, “Anh thấy nó đến xem em đã chết chưa thì có! Chưa chết thì đến bồi thêm một dao!”
“Được rồi, bớt nói vài câu đi.” Diệp Kiến Quốc ngắt lời con trai cả, nhìn về phía con gái út, ánh mắt dịu dàng hơn đôi chút, “Tiểu Tiểu, đừng sợ. Sau này nó có đến nữa thì con cứ vào phòng, không cần để ý đến nó. Có bố và các anh con ở đây, nó không dám làm gì con đâu.”
Diệp Tiểu Tiểu ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, con biết rồi bố.”
Ánh mắt vừa rồi của Lâm Uyển rõ ràng là đang tìm chiếc vòng tay! Xem ra Vương Chính Dương đã truyền lại cái cớ “làm mất vòng tay” của mình cho ả rồi. Hôm nay ả đến đây, xin lỗi là giả, xác nhận xem vòng tay có ở trên người mình hay không mới là thật!
Trong lòng cô sướng rơn cả người, chỉ cảm thấy ánh nắng càng thêm ấm áp, lá táo càng thêm xanh tươi, ngay cả tiếng gầm thô lỗ của anh cả nghe cũng thấy vô cùng thân thương.
Tâm trạng Diệp Tiểu Tiểu cực kỳ tốt, quyết định tối nay sẽ dùng nước linh tuyền bồi bổ thêm cho cả nhà một bữa ngon.
Còn về cô nàng trọng sinh Lâm Uyển kia ư?
Nhìn ánh mắt cuối cùng của ả... Ước chừng là đã tin sái cổ chuyện chiếc vòng bị mất thật rồi, đây là tính... Đích thân lên núi tìm kiếm sao?
Đi đi, đi đi, Ưng Chủy Nhai rộng lớn như thế, cứ từ từ mà tìm nhé. Chị đây có không gian trong tay, thiên hạ nằm trong lòng bàn tay, cô cứ việc lên núi mà húp gió đi thôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



