“Xe ô tô! Ô tô to! Xe jeep màu xanh lá cây! Đang chạy về phía thôn mình này!”
Đám trẻ con nghịch ngợm chơi ở đầu thôn chạy ùa vào như một cơn gió, gào toáng lên.
Thời buổi này đến cái máy cày còn là vật hiếm thấy, huống chi là chiếc xe jeep quân đội màu xanh lá có mui bạt!
Người lớn trẻ con đều buông hết công việc trên tay, ùa ra con đường đất đầu thôn. Chỉ thấy chiếc xe jeep dính đầy bụi đường kia chạy thẳng một mạch vào trong thôn, sau đó: dừng lại vững vàng ngay trước cổng sân nhà Bí thư chi bộ Diệp Kiến Quốc!
Cửa xe mở ra, một sĩ quan trẻ tuổi mặc quân phục thẳng thớm, vóc dáng cao ráo hiên ngang như cây tùng sải bước xuống xe.
Trên tay anh xách hai chiếc túi bạt in dòng chữ “Vì nhân dân phục vụ”, căng phồng nặng trĩu.
Chính là Tần Phong.
Anh vừa xuống xe, ánh mắt sắc bén liền quét qua đám dân làng đang chỉ trỏ bàn tán xung quanh, nét mặt vô cùng bình thản.
Anh chỉnh lại mũ quân nhân và cúc cổ áo cho ngay ngắn, sau đó tiến lên vài bước, giơ tay gõ nhè nhẹ lên cánh cửa gỗ đã có phần cũ kỹ của nhà họ Diệp.
“Cốc, cốc, cốc.”
Ba tiếng gõ rõ ràng, đanh thép, gõ lên cánh cửa và cũng gõ thẳng vào tim của tất cả dân làng đang vây xem.
“Ai... Ai đấy?” Trong sân truyền ra giọng nói đầy do dự của Lưu Quế Phương.
“Thím à, xin chào thím, cháu là Tần Phong. Cháu ở Quân khu XX, đến để tìm đồng chí Diệp Tiểu Tiểu và Bí thư Diệp Kiến Quốc.” Giọng Tần Phong không quá lớn nhưng sức xuyên thấu cực kỳ mạnh, từng câu từng chữ tròn vành rõ chữ.
Cánh cửa kêu “két” một tiếng hé ra một khe nhỏ, lộ ra nửa khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc nghi hoặc của Lưu Quế Phương.
Tần Phong nói lời cảm ơn rồi xách túi bước vào khoảng sân nhỏ nhà họ Diệp.
Lưu Quế Phương luống cuống tay chân đóng cửa lại, ngăn cách những ánh mắt dò xét bên ngoài, tiếc là cánh cửa gỗ chắn được người chứ chẳng thể nào chắn nổi những tiếng xì xào bàn tán.
Trạm thông tin đầu thôn lập tức được nâng cấp thành trung tâm bùng nổ tin tức chấn động.
“Ối giời đất quỷ thần ơi! Ai thế kia?”
“Nhìn qua là biết sĩ quan quân đội rồi?! Đến tìm Diệp Kiến Quốc à?!”
“Chú bộ đội giải phóng quân kia chẳng phải bảo đến tìm Diệp Tiểu Tiểu sao?”
“Đúng đúng đúng! Chính miệng anh ta bảo tìm Diệp Tiểu Tiểu với Bí thư Diệp Kiến Quốc mà?!”
“Cái điệu bộ này... Giống như đến cầu hôn thế nhỉ?!”
“Chắc chắn là cầu hôn rồi! Mấy người nhìn hai cái túi to đùng kia kìa!”
“Cầu hôn á?! Cầu hôn Diệp Tiểu Tiểu á?! Là cái cô Diệp Tiểu Tiểu ấy hả?!”
Không phải bọn họ coi thường Diệp Tiểu Tiểu, mà thực sự là... “Hình tượng” của Diệp Tiểu Tiểu ở thôn Thanh Sơn này đã ăn sâu vào tiềm thức của mọi người rồi!
Trong nhận thức chất phác và thực tế của bà con lối xóm, cô con gái út Diệp Tiểu Tiểu nhà họ Diệp chính là bảo bối được Bí thư Diệp Kiến Quốc và bà vợ Lưu Quế Phương nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, ngậm trong miệng sợ tan, cầm trên tay sợ vỡ.
Dáng dấp thì đúng là sinh ra đẹp tuyệt trần, mày liễu mắt hạnh, làn da trắng như trứng gà bóc, đứng giữa một đám con gái phơi nắng đen nhẻm đỏ gay trong thôn thì chẳng khác nào tiên nữ giáng trần.
Nhưng mà ngoài cái mã đẹp ra thì chẳng còn gì nữa.
Vai không gánh nổi, tay không xách được. Từ nhỏ đến lớn chưa từng xuống ruộng làm việc đồng áng đàng hoàng lấy một ngày. Diệp Kiến Quốc cắn răng nuôi cô học hết cấp ba, trở thành một trong số ít những nữ sinh tốt nghiệp cấp ba trong thôn.
Thế nhưng tốt nghiệp cấp ba xong thì sao chứ? Chẳng phải vẫn rú rú ở nhà, phụ giúp nấu cơm, cho gà ăn đó sao?
Thế mà nghe bảo cũng thường xuyên làm rơi bát vỡ đĩa, thái rau thì đứt tay.
Lưu Quế Phương thương con gái, đánh tiếng ra ngoài rằng sau này kén rể, sính lễ dưới hai trăm đồng thì miễn bàn, lại còn phải có “tam đại kiện” (xe đạp, máy may, đồng hồ đeo tay) chuẩn bị ít nhất một hai món.
Tiêu chuẩn này ở thôn Thanh Sơn hay thậm chí là mấy thôn lân cận đều được coi là mức giá “trên trời”.
Đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng cưới về là để sống qua ngày chứ đâu phải rước một bức tượng bồ tát về để thờ phụng.
Diệp Tiểu Tiểu dù đã đến tuổi cập kê nhưng bà mối chưa bao giờ dám tùy tiện bước chân qua ngưỡng cửa nhà họ Diệp: nhà nào cưới nổi một “con búp bê sứ” vừa kiêu kỳ vừa tốn tiền như thế chứ?
Bây giờ lại có một sĩ quan lái xe jeep, xách theo túi lớn túi nhỏ đến tận cửa rồi sao?
Điều kiện như thế này, loại con gái thành phố nào mà chẳng tìm được?
Thế mà lại đi để mắt đến Diệp Tiểu Tiểu ư?
“Có khi nào nhầm lẫn gì không? Hay là bố của Diệp Tiểu Tiểu từng cứu mạng viên sĩ quan này?”
“Không thể nào đâu nhỉ? Tôi thấy ánh mắt viên sĩ quan kia chính trực lắm, không giống kẻ hồ đồ.”
“Thế thì là do Diệp Tiểu Tiểu số tốt rồi? Tìm được một anh con rể sĩ quan?”
“Chậc chậc, giấc mộng sính lễ hai trăm đồng với tam đại kiện của Lưu Quế Phương lần này sợ là thành hiện thực rồi đấy!”
“Đâu chỉ thành hiện thực! Mấy người nhìn phong thái của viên sĩ quan kia xem, khéo còn cho nhiều hơn ấy chứ!”
“Ôi chao, nhà họ Diệp phen này phát tài to rồi! Nhà Bí thư sắp biến thành nhà bố vợ sĩ quan rồi!”
Trong gian nhà chính nhà họ Diệp, bầu không khí lại càng quái dị đến cực điểm.
Diệp Tiểu Tiểu bị Diệp Đại Hà “lôi cổ” từ trong bếp ra, trên tay vẫn còn dính bột mì.
Nghe thấy “Tần Phong đến rồi”, tim cô cũng đập thình thịch một cái.
Anh ta thế mà lại đến thật! Màn xuất hiện này... Quá sức chói lóa rồi!
Lái thẳng xe jeep đến tận cổng, sợ người trong thôn không biết hay sao chứ?
Có điều biểu cảm này của bố mẹ và các anh trai... Trông như sắp ra pháp trường vậy?
Trong gian nhà chính Diệp Kiến Quốc ngồi ở ghế chủ tọa, ngón tay gõ vô thức xuống mặt bàn.
Lưu Quế Phương đứng sau lưng ông, tay chân chẳng biết để vào đâu cho phải, ánh mắt cứ liếc qua liếc lại trên người Tần Phong.
Diệp Đại Sơn như một bức tượng hộ pháp đứng sừng sững ở cửa, hai tay khoanh trước ngực trừng mắt nhìn Tần Phong, ánh mắt tràn đầy sự dò xét.
Diệp Đại Hà thì dựa vào khung cửa, trông có vẻ thong thả nhàn nhã nhưng thực chất ánh mắt như máy quét, săm soi Tần Phong từ đầu đến chân một lượt.
Tần Phong đứng giữa phòng, dáng đứng thẳng tắp như cây tùng, đặt hai chiếc túi bạt xuống dưới chân.
Đối mặt với áp lực vô hình từ bốn người nhà họ Diệp (ngoại trừ chị dâu cả Chu Tú Vân còn đang ngơ ngác), thần sắc anh vẫn vô cùng thản nhiên, thậm chí còn chủ động phá vỡ sự im lặng.
“Bí thư Diệp, thím, anh Đại Sơn, anh Đại Hà, và cả đồng chí Diệp Tiểu Tiểu.” Anh lần lượt nhìn qua từng người, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Diệp Tiểu Tiểu một thoáng rồi nhanh chóng thu hồi, đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay cháu đến đây là để chính thức cầu hôn đồng chí Diệp Tiểu Tiểu.”
Tẩu thuốc lào trên tay Diệp Kiến Quốc suýt chút nữa rơi xuống đất, Lưu Quế Phương vội vàng bịt chặt miệng, hai mắt trợn tròn xoe.
Gân xanh trên cổ Diệp Đại Sơn giật nảy lên, nắm đấm siết chặt lại ngay tức khắc. Diệp Đại Hà tuy không nhúc nhích nhưng cơ thể đang dựa vào khung cửa hơi thẳng dậy một chút, ánh mắt như đèn pha khóa chặt lấy Tần Phong.
Người phản ứng đầu tiên thế mà lại là Diệp Kiến Quốc. Dù sao ông cũng là Bí thư chi bộ, kinh ngạc thì kinh ngạc thật nhưng đầu óc xoay chuyển cực nhanh, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu ông thế mà lại là: Viên sĩ quan này không phải đến để kiểm tra sổ sách đấy chứ?! Gần đây trên công xã phong thanh có tin đồn bảo muốn chấn chỉnh cán bộ cơ sở... Chẳng lẽ mượn cớ cầu hôn, thực chất là...
“Đồng... Đồng chí Tần Phong,” Diệp Kiến Quốc cố gắng trấn định tâm thần, giọng nói cố giữ cho thật bình tĩnh nhưng đầu ngón tay khẽ run rẩy, “Cậu... Cậu bảo là đến cầu hôn? Cầu hôn Tiểu Tiểu nhà chúng tôi? Chuyện này... Liệu có hiểu lầm gì chăng? Hoặc là... Chuyến này cậu đến thôn Thanh Sơn chúng tôi, còn có... công tác nào khác nữa không?” Ông thăm dò hỏi, tim đập thình thịch liên hồi, chỉ sợ câu tiếp theo đối phương nói sẽ là “tiện thể xem qua sổ sách của thôn”.
Lưu Quế Phương vừa nghe thấy lời của này của chồng, cũng lập tức bừng tỉnh khỏi cơn chấn động “con rể sĩ quan từ trên trời vừa dứt”, sắc mặt hơi tái đi.
Đúng thế! Viên sĩ quan này đến quá đột ngột, phô trương thanh thế lớn như vậy, vạn nhất là đến để bới lông tìm vết... Thế thì điều kiện sính lễ chẳng phải là bùa đòi mạng hay sao?
Tần Phong nhạy bén cỡ nào chứ, lập tức nghe ra ẩn ý trong lời nói của Diệp Kiến Quốc. Vẻ nghiêm nghị trên mặt anh thậm chí còn mang theo một tia áy náy: “Bí thư Diệp, chú đừng hiểu lầm. Hôm nay cháu đến đây hoàn toàn là việc riêng, là vì cá nhân đồng chí Diệp Tiểu Tiểu. Không liên quan gì đến bất kỳ công tác nào của thôn cả. Cháu xin lấy đảng tính của một quân nhân ra đảm bảo.”
Diệp Kiến Quốc và Lưu Quế Phương không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau lưng toát ra một lớp mồ hôi lạnh. Không phải đến kiểm tra sổ sách!
Tốt quá rồi! Dọa chết người ta mất thôi!
Lưu Quế Phương đánh bạo hơn một chút, nhích lên nửa bước, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Đồng chí Tần Phong này... Cậu, cậu thật sự muốn cưới Tiểu Tiểu nhà chúng tôi sao? Hai đứa... Mới gặp nhau có mấy lần thôi mà?” Trong lòng bà thầm lẩm bẩm, không phải là thấy con bé Tiểu Tiểu nhà mình xinh đẹp nên nhất thời bốc đồng đấy chứ?
“Thím à,” Tần Phong quay sang phía bà, thái độ vô cùng cung kính, “Nói thật với thím, tính cả hôm nay, cháu mới chỉ gặp đồng chí Diệp Tiểu Tiểu có hai lần.”
Anh dừng lại một chút rồi bổ sung thêm: “Đương nhiên cháu cũng biết chuyện này rất đột ngột. Cho nên hôm nay cháu đến, ngoài việc bày tỏ tâm ý và thành ý của mình ra, cũng là muốn xin Bí thư Diệp, thím, cùng hai người anh trai cho cháu một cơ hội, để cháu chính thức theo đuổi đồng chí Diệp Tiểu Tiểu. Chúng cháu có thể dần dần tìm hiểu nhau trong quá trình qua lại.”
Diệp Đại Sơn cất giọng ồm ồm hỏi: “Cậu nói thì hay lắm! Em gái tôi quý giá lắm đấy! Hoàn cảnh gia đình cậu thế nào? Bố mẹ làm nghề gì? Có đồng ý không? Cậu đi bộ đội, sau này có bắt em gái tôi theo quân không? Đến nơi đất khách quê người không quen ai, bị bắt nạt thì tính sao?”
Tần Phong không hề tức giận, điềm đạm trả lời từng câu một: “Nhà cháu ở đại viện quân khu tỉnh thành, bố cháu cũng là quân nhân, mẹ là quân y, hiện đều đã nghỉ hưu. Bố mẹ tôn trọng sự lựa chọn của cháu, chỉ cần là người cháu đã nhận định thì bố mẹ đều sẽ ủng hộ. Hiện tại cháu giữ chức Phó Trung đoàn trưởng, đủ điều kiện đưa người nhà theo quân. Nếu Tiểu Tiểu bằng lòng theo quân, trong quân đội có khu gia quyến, hàng xóm láng giềng đều là người nhà của chiến hữu, bầu không khí rất tốt. Nếu em ấy không muốn, cũng có thể ở lại nhà, cháu sẽ cố gắng xin nghỉ phép về thăm nhiều hơn. Còn về chuyện bị bắt nạt...” Ánh mắt anh khẽ ngưng lại, giọng điệu mang theo sự cứng cỏi đanh thép và chắc nịch của người lính, “Chỉ cần có Tần Phong cháu ở đây, tuyệt đối sẽ không để Tiểu Tiểu phải chịu nửa phần uất ức.”
Diệp Đại Sơn hừ một tiếng không nói thêm gì nữa, nhưng sự thù địch trong mắt đã giảm đi nhiều.
Đến lượt Diệp Đại Hà. Anh thong thả mở miệng, câu hỏi thực tế hơn hẳn: “Đồng chí Tần Phong, năm nay cậu bao nhiêu tuổi? Ở trong quân đội cụ thể làm công việc gì? Tương lai phát triển ra sao? Nếu kết hôn thì chuyện nhà ở, sinh hoạt sắp xếp thế nào? Em gái tôi tuy chưa từng làm việc nặng nhọc gì mấy, nhưng cũng không phải gả đi để chịu khổ.”
Tần Phong: “Năm nay cháu hai mươi sáu tuổi. Phiên hiệu cụ thể của đơn vị không tiện tiết lộ. Phát triển thế nào thì nghe theo sự sắp xếp của tổ chức, cháu sẽ cố gắng hết sức mình. Nếu kết hôn, quân đội sẽ phân cho một căn phòng ký túc xá, tuy không quá lớn nhưng sinh hoạt cơ bản hoàn toàn đủ dùng. Tiền lương và phụ cấp của cháu sau này đều có thể giao hết cho Tiểu Tiểu quản lý. Nếu theo quân, em ấy có thể nộp đơn xin làm vài công việc nhẹ nhàng ở hợp tác xã dịch vụ hoặc trường tiểu học của quân đội, hoặc ở nhà cũng được. Nếu ở lại nhà, hàng tháng cháu sẽ gửi tiền sinh hoạt phí về.” Câu trả lời kín kẽ không một kẽ hở, điều kiện nghe qua vô cùng hậu hĩnh.
Lưu Quế Phương nghe thấy “tiền lương phụ cấp đều giao cho Tiểu Tiểu”, “hàng tháng gửi tiền sinh hoạt phí về”, hai mắt không kìm được sáng rực lên, nhưng bà vẫn còn vấn đề quan tâm nhất: “Thế... Thế còn sính lễ...” Giọng bà hơi hạ thấp xuống một chút, có chút ngại ngùng, nhưng đây mới là mấu chốt!
Diệp Kiến Quốc cũng nhìn sang.
Tần Phong đã chuẩn bị từ trước, anh lấy từ trong túi áo quân phục ra một bọc vải đỏ, mở ra: “Ở đây là sáu trăm đồng tiền sính lễ. Tam đại kiện (xe đạp, đồng hồ đeo tay, máy may) cháu đã nhờ người mua ở tỉnh thành, rất nhanh sẽ được chuyển tới. Ngoài ra còn có một số phiếu lương thực toàn quốc, phiếu vải và phiếu công nghiệp.” Anh đẩy đồ vật về phía trước một chút, “Cháu biết những thứ này có lẽ vẫn chưa đủ để thể hiện hết thành ý của mình, nhưng xin mọi người yên tâm, cháu tuyệt đối sẽ không để Tiểu Tiểu phải chịu thiệt thòi về mặt vật chất.”
Sáu... Sáu trăm đồng?! Lại còn có cả tam đại kiện! Thêm cả đống phiếu nữa!
Diệp Kiến Quốc hít sâu một hơi khí lạnh, hai chân Lưu Quế Phương mềm nhũn ra, phải bám chặt lấy cạnh bàn.
Diệp Đại Sơn và Diệp Đại Hà cũng hoàn toàn chết lặng. Cái mức này... Đừng nói là ở thôn Thanh Sơn, dù có đặt lên tận công xã cũng là mức cao nhất rồi!
Ông và Lưu Quế Phương đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy sự trút bỏ gánh nặng và... Niềm vui sướng tột cùng không thể kìm nén trong mắt đối phương.
Lưu Quế Phương nhìn Tần Phong, càng nhìn lại càng thấy ưng bụng.
Tướng mạo đoan chính, vóc dáng cao ráo hiên ngang, nghề nghiệp vẻ vang, gia cảnh lại tốt, thái độ thành khẩn, ra tay hào phóng... Đây đúng là chàng rể trong mơ cũng chẳng dám nghĩ tới!
Cô con gái vừa kiêu kỳ vừa nhát gan nhà mình đúng là đã câu được một chàng rể rùa vàng rồi!
Diệp Kiến Quốc ho khan một tiếng thật mạnh, giọng điệu đã dịu đi đến tám phần: “Đồng chí Tần Phong, thành ý của cậu chúng tôi đã thấy rồi. Nhưng mà chuyện hôn nhân đại sự rốt cuộc vẫn là chuyện của con trẻ. Tiểu Tiểu con bé...”
Ánh mắt của tất cả mọi người lại một lần nữa đổ dồn về phía Diệp Tiểu Tiểu, người nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng chẳng nói câu nào.
Sáu trăm đồng? Tam đại kiện? Đồng chí Tần Phong à, anh ra vốn lớn thật đấy. Cái này mà là nguyên chủ thì ước chừng đã sướng đến ngất đi rồi.
Tiếc là chị đây không phải nguyên chủ. Trong không gian của chị có mười mẫu đất với một miệng giếng, giá trị tương lai không thể đong đếm được, ai thèm sáu trăm đồng với tam đại kiện này của anh chứ?
Nhưng mà... Thái độ này của anh ta ngược lại khá thành khẩn, ít nhất còn tốt hơn cái đám vừa nghe thấy sính lễ đã sợ chạy mất dép.
Chẳng lẽ... Thật sự nhất kiến chung tình vì nhan sắc của mình?
Thôi đi, hôm đó suýt chút nữa làm mình chết ngất trên người anh ta rồi.
Cơ mà... Anh chàng người mẫu nam dâng tận miệng thế này.
Ngủ một lần là hời!
Ngủ thêm vài lần chẳng phải là hời to hay sao!
Nhớ lại những múi cơ bụng săn chắc hôm đó, mặt cô khẽ nóng bừng lên.
Đầu óc cô nhanh chóng cân đo đong đếm thiệt hơn.
Gả cho Tần Phong ư? Hơi qua loa vội vàng.
Từ chối ư? Dường như lại có chút chịu thiệt, dù sao mình cũng khá hưởng thụ mà.
“Con bé này chắc là xấu hổ rồi!” Lưu Quế Phương cười xòa nói, “Tiểu Tần à, cháu cứ ngồi nói chuyện với chú và các anh nó trước nhé, thím với Tiểu Tiểu đi làm cơm, lát nữa ở lại ăn cơm nhé.”
“Tiểu Tiểu vào giúp mẹ một tay!” Lưu Quế Phương kéo tay Diệp Tiểu Tiểu đi thẳng vào bếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

