Ngày thứ tư Diệp Tiểu Tiểu ở nhà “dưỡng thương” cuối cùng cô cũng được phép xuống giường đi lại: chỉ giới hạn trong sân nhà mình, và còn phải chịu sự giám sát nghiêm ngặt của mẹ cô, bà Lưu Quế Phương.
Nếu còn nằm tiếp, cô nghi ngờ trên người mình sắp mọc nấm mất thôi.
“Ôi chao tổ tông nhỏ của mẹ ơi, con dậy làm gì, mau về nằm đi!” Lưu Quế Phương kêu lên.
Diệp Tiểu Tiểu chậm rãi nhích từng bước vào bếp.
“Mẹ, con nằm đến mức xương cốt mềm nhũn cả ra rồi, cứ để con giúp mẹ làm chút việc nhẹ nhàng đi.” Diệp Tiểu Tiểu chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt khẩn thiết, “Con giúp mẹ rửa rau, nhóm lửa, đảm bảo không mệt đâu ạ.”
Lưu Quế Phương làm sao thắng nổi con gái, nhìn sắc mặt cô quả thực hồng hào hơn mấy hôm trước rất nhiều, bà đành phải thỏa hiệp: “Được rồi được rồi, con cứ ngồi đấy, nhặt xong rổ cải thảo kia là được, làm chậm thôi đấy, cẩn thận tay.”
“Vâng ạ!” Diệp Tiểu Tiểu giòn giã đáp lời, bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngoan ngoãn ngồi xuống. Đợi Lưu Quế Phương quay người đi bận việc khác, cô nhanh tay lẹ mắt, cầm lấy chiếc gáo dừa lớn chuyên dùng để múc nước bên cạnh bếp lò, giả vờ đi đến vại nước múc nước rửa rau.
Vại nước là loại chum sành lớn cao nửa người, bên trong chứa đầy nước gánh từ giếng cổ đầu thôn về. Diệp Tiểu Tiểu mở nắp gỗ ra, nhân lúc Lưu Quế Phương không chú ý, cô liền khẽ động ý niệm.
Một dòng nước linh tuyền men theo đầu ngón tay cô lặng lẽ chảy vào trong vại, nhanh chóng hòa làm một với nước giếng, không nhìn ra chút khác thường nào. Cô ước lượng số lượng đã hòm hòm rồi mới dừng lại, sau đó dùng gáo dừa múc nửa gáo nước, bắt đầu thong thả rửa cải thảo.
Đây mới chỉ là bước đầu tiên. Mấy ngày tiếp theo, cô luôn tìm được cơ hội: “Mẹ, con giúp mẹ thêm gáo nước nhé!”, “Ấm nước đun sôi để nguội này hết rồi ạ? Để con đi đun thêm chút nữa.”, “Chị dâu cả đến giờ uống thuốc rồi, con đi rót chút nước ấm.” Thần không biết quỷ không hay, cô đã hòa nước linh tuyền pha loãng vào nước uống, nước nấu cơm, thậm chí cả nước sắc thuốc của cả gia đình.
Hiệu quả mang lại vừa tức thì rõ rệt, lại vừa âm thầm lặng lẽ như mưa xuân thấm đất.
Đầu tiên là chính bản thân Diệp Tiểu Tiểu, tốc độ lành miệng vết thương nhanh đến mức bác sĩ đông y là ông Trần cũng phải chép miệng khen ngợi, luôn miệng bảo “thanh niên sức đề kháng tốt thật”. Sắc mặt cô càng thêm hồng hào. Đôi mắt long lanh sáng ngời như hai quả nho đen vừa rửa qua nước, làm gì còn chút dáng vẻ tiều tụy nào của người vừa khỏi vết thương nặng?
Tiếp theo là chị dâu cả Chu Tú Vân. Sau khi uống thuốc thang và cháo hoa có pha nước linh tuyền, khuôn mặt nhợt nhạt dần dần có lại huyết sắc, tinh thần cũng phấn chấn hơn nhiều, thỉnh thoảng còn có thể tựa vào chăn ngồi một lát để trò chuyện với Diệp Tiểu Tiểu. Điều khiến cả nhà vui mừng nhất là thai khí rõ ràng đã vững chắc trở lại, khi ông Trần đến bắt mạch lần nữa, ông liên tục gật đầu: “Tốt lắm tốt lắm, điều dưỡng rất đúng cách, mẹ tròn con vuông rất có hy vọng.”
Trưa hôm đó, Lưu Quế Phương hấp một xửng bánh bao bột mì trộn bột ngô, xào một đĩa lớn cải thảo chua ngọt, lại hầm thêm một nồi khoai tây bí đỏ, tuy chẳng có mấy chất thịt thà nhưng bốc khói nghi ngút, thơm nức mũi.
Diệp Tiểu Tiểu “kiên quyết” đòi giúp thái rau, nhân tiện trổ tài kỹ thuật dùng dao mà mình khổ luyện. Bẹ cải thảo được cô thái đều tăm tắp, từng miếng bí đỏ vuông vức bằng nhau.
“Uầy! Tiểu Tiểu, tài dùng dao này của em được đấy!” Anh hai Diệp Đại Hà là người đầu tiên ủng hộ, gắp một đũa cải thảo nhai giòn rụm, hai mắt sáng rỡ: “Chà! Vị cải thảo này chuẩn thật! Thanh ngọt sảng khoái! Mẹ ơi, hôm nay món cải thảo xào của mẹ đỉnh chóp luôn!”
Lưu Quế Phương nếm thử một miếng cũng lấy làm lạ: “Lạ thật đấy, vẫn là cải thảo ở mảnh đất màu nhà mình mà, mọi khi xào ra đâu có mọng nước thanh ngọt thế này... Chẳng lẽ là do Tiểu Tiểu thái đều đặn nên ngấm gia vị chuẩn hơn?”
Diệp Tiểu Tiểu được khen tay nghề thái rau, trong lòng có chút đắc ý nho nhỏ.
Diệp Tiểu Tiểu muốn ra sân phơi nắng, chân vừa mới bước qua bậc cửa.
Diệp Đại Sơn: “Em gái! Từ từ thôi! Để anh bê ghế cho em! Ngồi đây này, chỗ này nhiều nắng nhất!” Bịch một tiếng, một chiếc ghế đẩu con chắc chắn đã được đặt vững chãi ở vị trí đẹp nhất trong sân.
Diệp Đại Hà: “Tiểu Tiểu, đọc sách không em? Hôm qua anh hai đi công xã, tiện tay mua một cuốn “Sổ tay bác sĩ chân đất” mới tinh, bên trong có hình vẽ đấy, em xem giải khuây nhé?” Sách lập tức được đưa tới ngay trước mặt.
Diệp Tiểu Tiểu muốn phụ giúp thu quần áo đã phơi khô.
Lưu Quế Phương: “Ấy chết buông tay ra buông tay ra! Cẩn thận cái tay đấy! Để mẹ làm!”
Diệp Tiểu Tiểu muốn cho gà ăn.
Diệp Đại Sơn sải bước lao tới như tên bắn: “Em gái em nghỉ ngơi đi! Việc này bẩn lắm! Để anh làm!” Anh giật lấy cái gáo đựng thóc lép, rải xuống khiến đàn gà mái vỗ cánh kêu quang quác đầy vui sướng.
Diệp Tiểu Tiểu ngồi trên ghế, nhìn dáng vẻ ngờ nghệch của anh cả khi so đo với đàn gà, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Sự đãi ngộ này... quả thực chẳng khác nào gấu trúc lớn trong nhà! Không, còn quý giá hơn cả gấu trúc lớn ấy chứ! Dù có chút ngại ngùng, nhưng mà... cảm giác này thật sự không tồi chút nào!
Trước bữa tối, Diệp Tiểu Tiểu cố ý đun lửa nhỏ hầm một niêu canh gà nhỏ. Gà là con gà mái già để đẻ trứng của gia đình, ngày thường chẳng nỡ giết thịt, lần này để bồi bổ cơ thể cho Chu Tú Vân, Diệp Kiến Quốc mới quyết định mổ một con.
Nước hầm canh đương nhiên là nước linh tuyền “có thêm chút gia vị”. Lúc đang hầm, Diệp Tiểu Tiểu lại lén nhỏ thêm vài giọt linh tuyền nguyên chất vào trong niêu đất.
Canh hầm xong, mùi thơm bay ngào ngạt khắp cả sân, váng mỡ vàng ươm nổi trên mặt nước canh trong vắt, nhìn thôi đã thấy thèm.
Diệp Tiểu Tiểu cẩn thận múc ra một bát, thổi cho bớt nóng rồi mới bưng vào sương phòng phía đông.
Chu Tú Vân đang nửa tựa vào giường sưởi, nương theo ánh sáng ngoài cửa sổ cặm cụi khâu chiếc yếm cho trẻ con, từng đường kim mũi chỉ vô cùng tỉ mỉ. Thấy Diệp Tiểu Tiểu bưng bát bước vào, cô vội vàng đặt việc trong tay xuống.
“Tiểu Tiểu à sao em lại bận rộn nữa rồi? Mau ngồi xuống đi.” Giọng Chu Tú Vân dịu dàng êm ái, mang theo sự cảm kích và xót xa: “Em xem em kìa, vết thương của bản thân còn chưa khỏi hẳn mà đã làm đồ ăn cho chị... Trong lòng chị thật sự áy náy quá chừng.”
“Chị dâu, chị nói lời này làm gì chứ.” Diệp Tiểu Tiểu đưa bát canh gà vào tay cô, bản thân thì ngồi xuống mép giường sưởi, “Chị cứ dưỡng thân thể cho thật tốt, sinh cho cả nhà một đứa cháu mập mạp bình an, đấy chính là điều tốt nhất đối với em rồi. Mau uống lúc còn nóng đi chị, em hầm lâu lắm đấy.”
Chu Tú Vân nhận lấy bát, nhìn nước canh trong veo bên trong, vành mắt khẽ đỏ lên: “Tiểu Tiểu... Chị...” Giọng cô nghẹn ngào, “Chị nghe nói em vì tìm thuốc cho chị mà ngã nặng như thế, suýt chút nữa thì... Trong lòng chị cứ như bị dao cắt vậy. Sau này tuyệt đối không được mạo hiểm như thế nữa, nghe chưa em? Chẳng có gì quan trọng bằng mạng sống của chính mình đâu.”
Trong lòng Diệp Tiểu Tiểu ấm áp vô cùng, cô nắm lấy tay Chu Tú Vân: “Chị dâu, chúng ta đều bình an vô sự, cả nhà đều khỏe mạnh, thế là hơn bất cứ thứ gì rồi. Chị mau uống canh đi, nguội lại không ngon.”
Chu Tú Vân gật đầu, uống từng ngụm canh gà nhỏ. Canh gà có thêm sự hỗ trợ của linh tuyền mang hương vị tươi ngon dịu ngọt lạ thường, sau khi trôi xuống bụng liền có một luồng nhiệt ấm áp dâng trào, khiến cô cảm thấy cơ thể vốn đang suy yếu dường như đã lấy lại được sức lực.
“Ngon quá...” Cô chân thành khen ngợi, nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Diệp Tiểu Tiểu, cô không kìm được đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé: “Tiểu Tiểu nhà chúng ta đúng là đã lớn thật rồi, vừa hiểu chuyện lại vừa tháo vát. Sau này không biết sẽ làm lợi cho chàng trai nhà nào đây.”
“Chị dâu!” Diệp Tiểu Tiểu đỏ mặt, hờn dỗi kêu lên.
“Được rồi được rồi, chị không nói nữa.” Chu Tú Vân cười, ánh mắt đầy vẻ yêu thương, “Tiểu Tiểu nhà chúng ta tốt như thế này, nhất định phải lựa chọn thật kỹ càng.”
Hai chị em dâu thủ thỉ tâm sự thân thiết.
Ở gian nhà chính Lưu Quế Phương đang dọn dẹp bát đũa, nghe thấy tiếng cười nói râm ran loáng thoáng truyền ra từ sương phòng phía đông, bà liền cảm thán với Diệp Kiến Quốc đang ngồi hút thuốc lá sợi: “Bố nó này, ông nhìn Tiểu Tiểu xem lần này chịu một trận khổ nạn, ngược lại giống như đột nhiên thông suốt hẳn ra, hiểu chuyện hơn nhiều, cũng biết xót thương người khác rồi.”
Diệp Kiến Quốc “ừ” một tiếng, nhả ra một làn khói: “Con bé lớn rồi.” Dừng lại một chút, ông lại dặn: “Chuyện bên phía Lâm Uyển bà ngày thường để ý một chút, đừng để Tiểu Tiểu tiếp xúc với nó nữa.”
“Tôi biết rồi.” Lưu Quế Phương gật đầu, trên mặt lộ vẻ sợ hãi xen lẫn căm phẫn, “Cái con ranh lòng dạ đen tối ấy!”
Ngoài sân, Diệp Đại Sơn đang hùng hục bổ củi, từng nhát rìu vung lên mang theo tiếng gió rít vù vù, như thể đang xem đống củi khô kia là kẻ thù tưởng tượng nào đó. Diệp Đại Hà thì ngồi xổm ở góc tường, nghiền ngẫm tờ báo có liên quan đến chính sách kinh tế vừa mới lấy về, ánh mắt lấp lánh không biết đang toan tính điều gì.
Diệp Tiểu Tiểu bước ra khỏi sương phòng phía đông, nhìn thấy cảnh tượng này, anh cả và anh hai vẫn khỏe mạnh bình an.
Cô hít sâu một hơi, nở nụ cười rạng rỡ, bước về phía anh cả đang bổ củi và anh hai đang đọc sách.
“Anh cả, anh hai, ngày mai em muốn ăn củ cải khô xào thịt hun khói!”
“Được! Ngày mai anh lên trấn mua thịt!”
“Thịt hun khói nhà mình vẫn còn, củ cải khô... hình như mẹ phơi rồi, để anh đi tìm!”
Diệp Tiểu Tiểu nhìn hai người anh trai lập tức lăng xăng đi tìm đồ, dường như được bọn họ cưng chiều thế này cũng thật là tuyệt vời!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)