Hứa Thấm Ngọc lại hiểu ý hắn, vội vàng xua tay: "Tứ ca, không cần cõng ta, người ta đã khỏe hơn nhiều rồi, đầu cũng không còn choáng nữa, ta có thể tự đi."
Hai người tuy đã thành thân nhưng nguyên thân chưa bao giờ gọi hắn là phu quân, Hứa Thấm Ngọc cũng không thể gọi một nam nhân xa lạ là phu quân, liền học theo Bùi Gia Ninh gọi là tứ ca.
Bùi Nguy Huyền gật đầu, bế hai hài nhi ba bốn tuổi trong lòng Văn thị.
Hai hài nhi này, nữ hài là huyết mạch duy nhất còn lại của đại ca Bùi Nguy Huyền, còn nam hài kia là tiểu nhi tử của Văn thị, trí tuệ hơi chậm phát triển, lại là người câm, từ khi sinh ra đến giờ chưa từng nói một lời nào.
Hai hài nhi được Bùi Nguy Huyền bế đi, nằm trên đôi vai gầy gò của hắn tiếp tục ngủ.
Đội ngũ chậm rãi tiến về phía trước, Trần phó uý dặn dò mấy câu với những tên lính dưới quyền, những tên lính bắt đầu thúc giục mọi người đi nhanh.
Cứ như vậy lại đi hơn nửa canh giờ, tất cả mọi người đều vô cùng chật vật không chịu nổi, gần như không nhấc nổi chân, cuối cùng nhóm lính canh cũng thổi tù và, bảo mọi người dừng lại nghỉ ngơi.
Hứa Thấm Ngọc nhìn xung quanh, địa thế nơi này bằng phẳng, đã vượt qua ngọn núi kia, địa hình nơi này sẽ không có khả năng xảy ra sạt lở đất.
Cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi, mọi người đều tìm chỗ nghỉ ngơi.
Hứa Thấm Ngọc và cả nhà An Bình công đều ở phía trước đội ngũ, những tên trọng phạm thì ở phía sau đội ngũ.
Hứa Thấm Ngọc phát hiện một tảng đá lớn nghiêng, dưới tảng đá lớn có một chỗ vẫn khô ráo không bị mưa tạt ướt, nàng nhanh chân chạy đến dưới tảng đá lớn chiếm chỗ, vẫy tay ra hiệu cho Bùi Nguy Huyền bế hai hài nhi lại đây.
Chưa đợi Bùi Nguy Huyền bế hai đứa trẻ lại, một cô nương mặc áo dài đối khâm viền vàng nhạt, khoác áo tơi, còn cầm một chiếc ô dầu cũng chạy đến dưới tảng đá lớn, nàng ta thậm chí còn không nhìn Hứa Thấm Ngọc dưới tảng đá lớn lấy một cái, hướng về phía xa xa vẫy tay gọi: "Tổ phụ tổ mẫu, lại đây ngồi đi, ở đây có một tảng đá lớn có thể che mưa."
Sau này Thịnh Cảnh Đế tuyển phi, quan tam phẩm và công hầu bá tước đều phải đưa một nhi nữ vào cung, phu nhân An Bình bá muốn đưa đích nữ của mình vào cung hưởng vinh hoa phú quý, nhưng nữ nhi của bà lại tự ý định chung thân với người khác, phu nhân của An Bình bá nào dám đưa nữ nhi như vậy vào cung tuyển phi, bất đắc dĩ, lấy cớ đích nữ bị bệnh, chỉ có thể đưa thứ nữ vào cung, nghĩ rằng thứ nữ tính tình nhu nhược chắc chắn sẽ không được để mắt tới.
Ai ngờ, Văn thị lại được Thịnh Cảnh Đế để mắt tới.
Dung mạo của Văn thị không thể coi là mỹ lệ nhưng cũng là tiểu gia bích ngọc, dung mạo tú lệ, dịu dàng nhu mì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)