Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng lạnh run cầm cập, nước mưa tạt vào mắt nàng đến nỗi nàng gần như không mở mắt ra được.
Tên lính đánh giá Hứa Thấm Ngọc từ trên xuống dưới, không kiên nhẫn nói: "Ngươi tìm thủ lĩnh của chúng ta làm gì."
Hứa Thấm Ngọc lau nước mưa trên mặt: "Quân gia, mưa lớn quá, sườn núi này lại toàn là cát và đá, cộng thêm mưa lớn sẽ dễ gây ra sạt lở đất, đến lúc đó chúng ta đều bị chôn vùi trong lũ bùn, vì vậy ta đặc biệt đến tìm Trần phó uý, không thể ở lại đây lâu, tốt nhất là tiếp tục lên đường, vượt qua đoạn đường núi này, đoạn đường phía trước bằng phẳng, thích hợp để nghỉ ngơi hơn."
"Nha đầu ngươi biết cái gì." Gã binh lính cười khẩy một tiếng, căn bản không để lời Hứa Thấm Ngọc vào tai, bắt đầu xua tay đuổi nàng: "Đi đi đi, nhanh về đội ngũ của ngươi, nếu còn lằng nhằng, đừng trách ta không nể nang."
"Mã Lục, ngươi làm gì vậy!" Đằng sau truyền đến tiếng quát uy nghi, Hứa Thấm Ngọc ngoái đầu nhìn thì ra là Trần phó úy, Trần phó úy cao tám thước, thân hình vạm vỡ, trông khoảng bốn mươi tuổi, có bộ râu quai nón, không giận mà uy, làm người cũng chính trực, trên đường cũng không bao giờ đánh mắng phạm nhân lưu đày.
Mã Lục lập tức thu lại vẻ không kiên nhẫn trên mặt, quay đầu bẩm báo với Trần phó úy: "Thủ lĩnh, tiểu nương tử này nói ở đây sắp có lũ bùn, bảo chúng ta tiếp tục lên đường."
Trần phó uý nghe vậy, nhìn về phía Hứa Thấm Ngọc.
Hứa Thấm Ngọc cũng không nói nhiều, đội cơn mưa như trút nước đi đến bên sườn núi, tùy tiện đưa tay cào một cái, đất trên sườn núi lẫn với nước mưa chảy ầm ầm xuống.
Sắc mặt Trần phó uý hơi đổi, hắn là võ quan chuyên phụ trách áp giải phạm nhân lưu đày, hai mươi năm rong rủi khắp mọi nơi, kinh nghiệm phong phú, tất nhiên nhìn ra được đất mềm nhũn như vậy là không ổn, lập tức ra hiệu cho Mã Lục bên cạnh thổi tù và, bảo mọi người tiếp tục lên đường.
Đội lưu đày lần này, ngoài một nhà Bùi Nguy Huyền, còn có người nhà bên ngoại của Văn thị, tức là An Bình công trước đây, nay cũng bị giáng làm thứ dân, nhất mạch Văn gia.
Ngoài ra còn có một số phạm nhân trọng tội khác.
Những phạm nhân này đều bị còng tay, cùm chân, những trọng phạm này đều nhờ tân đế đăng cơ đại xá thiên hạ, được miễn tử hình, nhưng sẽ bị đày đi biên cương tiếp tục phục dịch, làm những công việc cực khổ.
Còn Văn thị, bọn họ đến nơi lưu đày thì sẽ là thứ dân, ngoài việc không được vào kinh, không được tham gia khoa cử ra thì cũng giống như những thứ dân bình thường khác, tự mình sinh sống.
Hứa Thấm Ngọc trở về đội ngũ tiếp tục lên đường, Văn thị và người Bùi gia đều đã tỉnh.
Bùi Nguy Huyền cũng mở mắt, đôi mắt của hắn rất nhạt màu, lông mày và đôi mắt trông rất đẹp, đôi lông mày dài nhưng sau hơn một tháng trời dài đằng đẵng, đói rét, ăn không đủ no, hắn cũng gầy gò trơ xương, trên người và trên mặt lại đầy bùn đất, nghe thấy tiếng tù và, hắn không có biểu cảm gì, chỉ nhìn Hứa Thấm Ngọc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









