Văn thị lại may mắn vào cung không lâu đã được Thịnh Cảnh Đế sủng hạnh mang thai, thai đầu tiên đã hạ sinh hoàng trưởng tử.
Trước đó Thịnh Cảnh Đế có hoàng hậu, hoàng hậu sinh nở một xác hai mạng, hậu cung hậu vị vẫn luôn để trống, lúc đó Thịnh Cảnh Đế có mấy vị công chúa nhưng vẫn chưa có hoàng tử, vì Văn thị hạ sinh hoàng trưởng tử, vị trí phi tần từ tài nhân lên đến cửu tần, sau đó Văn thị ở trong cung mấy chục năm, lại hạ sinh Tứ hoàng tử và Lục công chúa, thêm vào việc Thịnh Cảnh Đế không thích phía ngoại quá quyền thế, Văn gia lại chỉ là bá phủ sa sút, lúc đó Văn thị đã là một trong tứ phi, triều thần kêu gọi lập hậu, Thịnh Cảnh Đế sắc phong Văn thị làm hoàng hậu, phủ An Bình bá cũng được gia phong tước vị, trở thành công tước nhất đẳng.
E rằng ngay cả người Văn gia cũng không ngờ, thứ nữ mà bọn họ không coi trọng đưa vào cung này lại có thể ngồi lên hậu vị, trở thành mẫu nghi thiên hạ.
Chỉ tiếc rằng, hoa trong gương, một giấc mộng thôi.
Thời điểm Văn thị làm hoàng hậu, người Văn gia càn rỡ dựa thế của nàng ấy, quyền thế hiển hách được các gia đình quyền quý nịnh bợ.
Đến khi Văn thị bị giáng chức, người Văn gia cũng bị lưu đày, người Văn gia liền hận chết Văn thị, từ khi bắt đầu lưu đày, người Văn gia chưa từng cho Văn thị sắc mặt tốt.
Lúc này Văn Uẩn Linh đương nhiên không coi Hứa Thấm Ngọc ra gì.
Người Văn gia cũng giống như Văn Uẩn Linh, trực tiếp phớt lờ Hứa Thấm Ngọc, tất cả đều tụ tập về phía dưới tảng đá lớn, định để trú mưa nghỉ ngơi dưới tảng đá lớn.
So với cả nhà Bùi gia gian nan suốt đường, người bệnh thì bệnh, người yếu thì yếu thì cả nhà của An Bình công tuy rằng bị bãi quan lưu đày nhưng bọn họ có đủ thời gian, bán đi toàn bộ gia sản, tuy trên đường không mang theo rương hòm nhưng cũng có đủ vàng bạc bên mình, có thể dùng tiền bạc nhờ quan binh giúp họ mua đồ ăn thức uống vật tư, trên người cũng không gầy đi mấy cân, lúc này trời mưa, bọn họ cũng đều có ô dầu và áo tơi.
Đợi đến khi hai lão của Văn gia đi đến dưới tảng đá lớn, Văn Uẩn Linh thấy Hứa Thấm Ngọc vẫn đứng dưới tảng đá lớn, nhíu mày nói: "Ngươi làm sao vậy? Còn chắn ở đây làm gì? Không thấy tổ phụ tổ mẫu ta đến sao? Còn không mau tránh ra."
Hứa Thấm Ngọc nhìn người Văn gia lý trực khí tráng, có chút tức cười, thậm chí ngay cả Văn thị cũng nhìn nàng muốn nói lại thôi, muốn nàng nhường chỗ.
Bùi Gia Ninh nghiến răng trừng mắt nhìn người Văn gia, giống như một con thú nhỏ tức giận.
Chỉ có Bùi Nguy Huyền là ánh mắt lạnh nhạt liếc nhìn người Văn gia một cái.
Hứa Thấm Ngọc không nói hai lời, đi đến bên cạnh Bùi Nguy Huyền, bế hai hài nhi từ trong ngực hắn ra.
Hai hài nhi nhẹ bẫng, ngay cả nàng là người vừa mới khỏi bệnh cũng có thể bế được, có thể thấy hai hài nhi gầy đến mức nào.
Bế hai hài nhi, Hứa Thấm Ngọc một lần nữa đi đến dưới tảng đá lớn, trực tiếp dùng thân mình đẩy hai ông bà lão của Văn gia đã đến dưới tảng đá lớn ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)