Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Vương Phi Lưu Đày, Nàng Làm Giàu Mỗi Ngày Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Hứa Thấm Ngọc nhìn Bùi Nguy Huyền uống hết ngụm cháo gạo còn lại trong ấm, lại ôm ấm nước dựa vào gốc cây thông nhắm mắt lại.

Một đường này nàng mơ mơ màng màng nhưng vẫn luôn nhớ rõ là phu quân hờ này đã cõng nàng từng bước tiến về phía trước, đuổi kịp tốc độ của đoàn người.

Ít nhất thì người Bùi gia cũng không bỏ rơi nàng, không vứt nàng bên vệ đường mặc nàng chết vì bệnh.

Hứa Thấm Ngọc nhìn về phía dãy núi trùng điệp dưới bầu trời u ám xa xa, mưa dần dần có vẻ lớn hơn, tiếng gió thổi khiến cây cối đung đưa dữ dội, khiến khu rừng trong dãy núi này như biến thành yêu quái ăn thịt người.

Mưa lớn như trút nước, còn có xu hướng càng lúc càng lớn, xung quanh là vẻ mặt buồn khổ của nhóm gia quyến bị lưu đày cùng tiếng chửi rủa của lính gác.

Hứa Thấm Ngọc xoa xoa cái bụng vẫn đang kêu ùng ục, nàng phải nghĩ cách để mọi người được ăn một bữa nóng hổi, nếu không với tình trạng sức khỏe hiện tại, dù chỉ còn vài ngày nữa là đến nơi lưu đày thì cả nhà già yếu bệnh tật cũng không chịu nổi, không thể chết trên đường được, nàng không muốn chết thêm lần nào nữa.

Hứa Thấm Ngọc lại chú ý đến sự bất thường này, nàng nhìn nhìn hình dạng và địa hình của những ngọn núi xung quanh, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.

Dãy núi ở phía Tây Nam có kết cấu từng ngọn núi một, vượt qua ngọn núi này, địa thế phía trước sẽ trở nên bằng phẳng, nhưng không xa phía trước lại có một ngọn núi khác.

Ngọn núi mà bọn họ dừng chân nghỉ ngơi mặc dù cũng có một số cây thông, nhưng so với những cây thông trên các ngọn núi khác thì thưa thớt hơn nhiều, rải rác, sườn núi lộ ra nhiều đá và cát, cộng thêm trận mưa lớn như thế này, loại ngọn núi này rất dễ hình thành lũ bùn đất.

Hứa Thấm Ngọc không thể chắc chắn liệu có xảy ra đợt lũ bùn hay không, nhưng phòng ngừa vẫn hơn, không ai muốn đánh cược mạng sống của mình.

Không được, nàng phải nhanh chóng đi báo cho quản sự, để tránh cho mọi người cùng bị chôn vùi ở nơi này.

Hứa Thấm Ngọc nhìn trái nhìn phải, lúc này hẳn là giờ Thìn, tức là khoảng hai ba giờ chiều, mọi người đi bộ mấy canh giờ liền đều mệt mỏi lắm rồi, đang nghỉ ngơi, Văn thị còn bế tiểu nhi tử và tiểu chất nữ trong lòng, Bùi Gia Ninh cũng dựa vào bên cạnh mẫu thân, ngay cả Bùi Nguy Huyền lúc này cũng đã ngủ, ban ngày hắn đã cõng nàng một đoạn đường, vốn đã yếu ớt, lúc này gió thổi mưa to hắn cũng không chịu nổi, ngủ thiếp đi.

Xa xa chính là những tên lính áp giải bọn họ.

Hứa Thấm Ngọc đứng dậy, không làm kinh động người Bùi gia, đi đến trước mặt những tên lính đó nói: "Các vị quân gia, xin hỏi Trần phó uý ở đâu? Ta tìm Trần phó uý có chút chuyện muốn báo." Trần phó uý là cấp trên của những tên lính này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc