Người đàn bà độc ác như vậy, không biết con gieo rắc bao nhiêu tai họa cho con cháu nhà họ Mạc bọn họ nữa đây.
Chỉ là Mạc Tam Dạng không chịu, đến tuổi này rồi ông ta không muốn đóng vai ác, vậy nên cụ mắt nhắm mắt mở cho qua.
Mấy năm nay, không phải cụ không hay tin Mạc Trần thị bắt nạt con dâu.
Trong suy nghĩ của cụ Mạc, mẹ chồng bắt nạt con dâu, chỉ cần không xảy ra án mạng, thì cũng chẳng phải chuyện to tát lắm.
Thế như, bây giờ Mạc Trần thị muốn gieo tai họa cho dòng máu của nhà họ Mạc bọn họ, cụ là người đầu tiên không đồng ý.
Chưa chắc Giang Tiểu Mãn đã không biết những việc này.
Những người này nghĩ gì về cô, Giang Tiểu Mãn không hề bận tâm.
Bởi vì cô là Giang Tiểu Mãn, mãi mãi là Giang Tiểu Mãn.
Còn lâu bởi vì gả cho người khác, mà mất đi tên của mình, đánh mất chính mình.
“Lúc trước tôi bảo Tam Dạng bỏ cô, người như cô chỉ biết làm bại hoại gia phong nhà họ Mạc chúng ta! Hại chết con cả còn chưa đủ, con trai của thằng bé cô cũng mặc kệ. Bây giờ Phong Tử có năng lực, thằng bé nuôi cháu trai như con ruột, còn muốn đưa cháu lên thành phố học, nếu cô còn dám cản trở! Cho dù Tam Dạng không đồng ý, tôi cũng sẽ dắt tay cô về nhà mẹ đẻ ngay!”
Cụ Mạc tức giận đến mức ho khan, thím Lưu bên cạnh vội sai Mạc Linh Chi đã bị dọa sợ ngây người đi rót trà.
Mạc Viễn Sơn còn bảo cô ta: “Bảo ba cháu ra đây. Chuyện quan trọng như vậy mà nó không đến, thế thì đừng trách cụ làm chủ thay nó.”
Mạc Trần Thị bị cụ mắng đến choáng váng, nhưng bà ta vẫn phản ứng kịp.
Vỗ đùi quỳ sụp xuống, cái quần đen nhánh dính đầy bụi: “Ông trời ơi! Thế này thì ai sống được nữa! Ông muốn giết tôi sao ông trời ơi!”
“Tôi sinh con nuôi con cho nhà họ Mạc, bây giờ nhà họ Mạc muốn bỏ tôi, ông trời ơi ông mở to mắt mà nhìn đi!”
Mạc Trần thị khóc rống lên, lúc ngắn lúc dài như là hát.
Nhưng bà ta càng kêu rên như vậy, người ta càng biết rõ bà ta đang giảng vờ, nếu lòng bà ta mà cảm thấy oan ức và sợ hãi, thì sẽ không phản ứng như vậy.
Không ngờ! Thật không ngờ!
Cụ Mạc cũng không có lực sát thương lớn như cô tưởng tượng.
Giang Tiểu Mãn sao có thể để Mạc Trần thị xoay chuyển cục diện cô mất công tạo ra được, chỉ lạnh lùng nói: “Ông trời mà có mắt thật, vậy thì phải để cho anh cả nhìn thấy bà đối xử với giọt máu duy nhất của anh ấy như thế nào.”
Mạc Trần Thị thôi không khóc nữa, hung dữ nhìn chằm chằm Giang Tiểu Mãn, hận không thể xông lên cắn chết cô.
“Chuyện này....” Cụ Mạc tức giật đến mức gõ gậy, đang muốn nói vế sau, thì Mạc Tam Dạng từ trong nhà chạy ra.
“Cụ!” Mạc Tam Dạng không phải chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn với Mạc Trần thị.
Dù sao, vợ cưới lúc trẻ cũng không phải do ông ta chọn, chẳng có tình cảm gì.
Qua nhiều năm như vậy, Mạc Tam Dạng chỉ thấy, Mạc Trần thị là công cụ tốt nhất.
Có lẽ lần duy nhất ông ta xem trọng bà ta, là khi nhận được tin đậu đại học của Mạc Lệ Phong, khiến cho Mạc Tam Dạng lần đầu cảm thấy cưới được người vợ này rất tốt.
"Cụ Mạc à, con đã lớn tuổi như vậy rồi, nếu ly hôn sẽ bị chê cười!"
Trạng thái biểu hiện ra ngoài làm cho người ta cảm thấy ông ta không thích Mạc Trần thị, nhưng không nhẫn tâm ly hôn.
Mạc Viễn Sơn lặng lẽ trợn tròn mắt.
Cùng một biểu tình, còn có Giang Tiểu Mãn đứng ở phía sau.
Trong trí nhớ của nguyên chủ, ấn tượng đối với Mạc Tam Dạng rất tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
