Mỗi lần làm ác đều là Mạc Linh Chi và Mạc Trần thị, Mạc Tam Dạng còn tới an ủi vài câu.
Chẳng qua ông ta không có tiếng nói ở cái nhà này, cũng không giúp được Giang Tiểu Mãn cái gì.
Nhưng thực tế thì sao?
Mạc Tam Dạng thật sự không thể kiểm soát được cái nhà này sao?
Chưa chắc đâu.
Cụ Mạc không nhìn ra, còn thất vọng nói với Mạc Tam Dạng: “Vợ anh đã như vậy, anh là người đứng đầu một nhà lại chẳng ra gì? Anh muốn thấy cốt nhục duy nhất của cậu cả nhà anh bị chà đạp sao?”
Mạc Tam Dạng vội vàng lắc đầu.
Chỉ len lén nhìn Giang Tiểu Mãn, đáy mắt tràn ngập sự không cam lòng và bất đắc dĩ.
Ông ta đồng ý cho Giang Tiểu Mãn mang theo Nguyên Bảo vào thành phố, dù đi rồi người vẫn còn quan hệ huyết thống.
Về phần trả tiền...... Đương nhiên Mạc Tam Dạng không nỡ đưa.
Nhưng ý tứ này không thể biểu lộ ra ngoài.
“Con dâu mang theo Nguyên Bảo vào thành phố đương nhiên là tốt, trẻ con ở đó được học hành tốt hơn, con làm ông nội nằm mơ cũng muốn cháu mình được như vậy.” Mạc Tam Dạng tỏ vẻ thành thật ở trước mặt cụ Mạc.
“Hơn nữa, thằng hai học hành tốt có tiền đồ tốt như vậy. Nếu như Nguyên Bảo cũng giống ba nó, thì còn gì tốt hơn!”
Thấy thái độ của Mạc Tam Dạng tốt như vậy, cụ Mạc vui mừng gật gật đầu, thậm chí còn có một loại cảm giác tự hào, cảm thấy là sự xuất hiện của ông ấy mới khiến Mạc Tam Dạng trở nên nghe lời.
Mạc Viễn Sơn bên cạnh cũng hiểu rõ tính cách của cụ Mạc nhà mình, bất đắc dĩ bĩu môi, nói với Mạc Tam Dạng: "Một nhà Phong Tử muốn thành lập an gia, dù sao cũng phải mang chút tiền phòng thân. Cả nhà vui chơi giải trí đều phải tiêu tiền, tiền Phong Tử lúc trước đã gửi về, anh giữ lại chút tiền dưỡng lão là đủ rồi.”
Nói xong, Mạc Viễn Sơn dường như đoán được Mạc Trần thị sẽ náo loạn, bổ sung: "Vợ Phong Tử năm nay chăm sóc thu hoạch cho nhà anh, nếu không tính sai, hai vợ chồng các anh cộng thêm con bé Linh Chi này cũng có thể ăn no, thật sự có chỗ cần tiêu tiền, cho dù nhà anh không nói thì tôi cũng sẽ nói với Phong Tử.”
“Không được!” Mạc Trần thị ngồi dưới đất lăn lộn hét lên.
Cần tiền? Tuyệt đối không thể được.
Đến lúc này Giang Tiểu Mãn đã rời khỏi sân khấu, giao nơi này lại cho cụ Mạc và Mạc Viễn Sơn. Bản thân làm một nàng dâu nhỏ nhát gan lùi lại phía sau.
Mạc Trần thị càng nghĩ càng giận, ánh mắt liếc sang dao đốn củi bên cạnh.
Nghĩ đến Giang Tiểu Mãn lại muốn moi tiền từ trong túi bà ta, Mạc Trần thị càng nghĩ càng giận, càng giận đầu óc lại càng để tâm vào chuyện vụn vặt.
Trong lúc tất cả mọi người không chú ý tới, xoay người nhặt con dao lên chém về phía Giang Tiểu Mãn.
Phải công nhận rằng, nếu không có gốc rễ làm sao cái cây lớn lên.
Bộ dáng Mạc Trần thị giơ dao lên không chỉ dọa Mạc Linh Chi bên cạnh sợ hãi, ngay cả cụ Mạc và người vây xem bên ngoài sân cũng sợ ngây người.
“Giết người rồi!”
Trong đám người cũng không biết là ai hô trước, cụ Mạc trực tiếp bị dọa hôn mê bất tỉnh.
Mạc Viễn Sơn lại đỡ Mạc lão thái gia, lại quát Mạc Tam Dạng: “Anh còn không mau đi bắt bà ta lại, xảy ra án mạng anh có chịu trách nhiệm không?"
Sắc mặt Mạc Tam Dạng phát xanh, ông ta biết vợ mình ngu xuẩn, nhưng thật không ngờ có thể ngu xuẩn đến mức này.
Ông ta cũng không nỡ đưa tiền cho Giang Tiểu Mãn. Nhưng nhìn xa trông rộng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






