Cô là con dâu từ bên ngoài gả vào, bị áp cái luật phải làm theo nhà chồng.
Nhưng Nguyên Bảo thì không.
Giang Tiểu Mãn không ngờ ông trời lại phối hợp với cô như vậy.
Cô cảm thấy mấy ngày trước trời rất oi, bèn chờ đến khi thời tiết thay đổi mới tới đây.
Dựa theo trí nhớ của nguyên chủ, mưa mùa này thường kèm theo sấm sét, hơn nữa tiếng sấm còn rất to.
Cô không ngờ, Mạc Lệ Phong lại về vào lúc này. Hơn nữa sấm sét còn phối hợp quá ăn ý với cô.
Kế hoạch ban đầu của Giang Tiểu mãn là, chỉ cần có sấm sét, cô sẽ bắt đầu kêu khóc gọi anh cả.
Cô cũng không tin Mạc Trần thị không có lương tâm không sợ hãi, nhưng chẳng lẽ người của đại đội Thanh Sơn cũng vậy?
Cô đã từng nghĩ, mình sẽ chọn cách này.
Thập niên 80 không giống mấy năm trước, chuyện này mặc dù kiêng kị không nhắc tới, nhưng nhắc tới một chút vẫn rất có hiệu quả.
Quả nhiên, một tia sét từ trên trời giáng xuống, đừng nói là những người khác, ngay cả Mạc Trần Thị cũng bị dọa sợ.
Mạc Trần thị sợ hãi, nhìn Giang Tiểu Mãn quát: “Cô đừng tưởng rằng, cô nói mấy câu như vậy là có thể dọa người khác!”
Không phải là Mạc Trần thị không áy náy với con trai cả của mình.
Bà ta cũng không ngờ rằng, chỉ đuổi anh ấy ra ngoài thôi, lại khiến cho anh ấy mất mạng.
Ở đại đội này, có nhà ai mà không phải con cả chăm sóc tuổi già.
Mạc Trần thị cũng cảm thấy mình số khổ, tủi hờn trăm bề.
Con trai lớn không còn, con trai thứ lại là kẻ vô tâm, sau này lấy ai nuôi bà ta khi về già?
Nếu không phải vì chuyện này, sao Mạc Trần Thị lại móc tiền của Giang Tiểu Mãn hết lần này đến lần khác cơ chứ?
Giờ Giang Tiểu Mãn lại đến đòi tiền bà ta.
Đòi tiền gì cơ chứ?
Rõ ràng là tới đòi mạng của Mạc Trần thị thì đúng hơn.
Cũng biết mình không nói lại cô, nên dứt khoát khóc lóc om sòm.
“Tiền thì thế nào, không lên thành phố học thì có làm sao? Trẻ con nhà người ta đều học ở đại đội được, Nguyên Bảo thì phải hơn con người ta à?”
Mạc Trần Thị cảm thấy mình không hề sai.
Bà ta chỉ để Nguyên Bảo ở lại đại đội mấy năm chứ mấy.
Đến lúc đó, chó vàng chó bạc gì đấy, muốn mang đi thì mang đi luôn đi.
“Nguyên Bảo còn chẳng có được một bộ quần áo ra hồn. Mấy năm nay Mạc Lệ Phong ở thành phố cũng phải chắt cóp từng đồng gửi về hơn nửa. Mỗi lần bà đều cướp hết, bây giờ bà định để cho Nguyên Bảo mặc như vậy lên thành phố sao? Bà nhẫn tâm như thế ư?”
Mạc Trần Thị biết chuyện này kỳ lạ.
Nhưng vẫn chống eo đắc ý nói: “Đấy là tiền dưỡng thằng Phong Tử cho tôi và ba nó, liên quan quái gì tới các người?”
Cho dù là những người đứng ngoài vòng câu chuyện cũng không thể nghe nổi nữa.
“Mạc Trần thị!”
Có tiếng hét giận dữ vang lên trước cửa nhà họ Mạc.
Thím Lưu và đại đội trưởng Mạc Viễn Sơn mỗi người một tay dìu một ông lão bước vào.
Ông lão này là người có vai vế cao nhất trong đại đội Thanh Sơn, có tiếng nói vô cùng trong cái đại đội này.
Cụ Mạc cầm gậy gỗ trong tay, mặc dù cụ tuổi đã cao, nhưng tai vẫn thính lắm.
Trong đám con cháu nhà họ Mạc, cụ yêu quý nhất là anh em Mạc Lệ Phong.
Lúc anh cả của Mạc Lệ Phong qua đời, thật ra cụ đã muốn người trong tộc ép Mạc Tam Dạng và Mạc Trần Thị ly hôn ngay từ lúc ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

