Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Vợ Trước Pháo Hôi Trong Niên Đại Văn Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Mạc Trần Thị không nghe rõ được Giang Tiểu Mãn nói gì, nhưng thấy Mạc Linh Chi hắng giọng gọi, bà ta nhất thời nổi giận.

Rút chày cán bột từ trong phòng bếp chạy vọt ra: “Cái loại đê tiện nhà cô, còn biết đến cơ à?”

Đầu óc của Mạc Trần Thị và Mạc Linh Chi đều như nhau, đơn giản đến mức khiến người ta bật cười.

Nếu không phải do tính cách của nguyên chủ quá yếu đuối, thì làm sao lại để cho hai người họ bắt nạt đến bây giờ chứ?

Giang Tiểu Mãn giơ tay xốc chày cán bột trong tay Mạc Trần Thị lên, liếc vào phòng bếp, sau đó chạy vọt vào trong đó lấy ra một con dao phay.

Mạc Linh Chi và Mạc Trần Thị mặt sợ trắng bệch, còn tưởng rằng Giang Tiểu Mãn điên rồi, muốn dùng dao giết bọn họ.

Hai con bà ta gào thét chói tai, lại thấy Giang Tiểu Mãn đột nhiên giơ tay còn lại lên.

Vừa xoa xoa đầu cho tóc rồi, vừa kéo quần áo cho xộc xệch, thậm chí cô còn lăn một vòng dưới đất.

“Cô....Cô định làm gì? “Mạc Linh Chi trợn tròn mắt hỏi.

Giang Tiểu Mãn nghiêng đầu, nở nụ cười với hai mẹ con kia, sau đó nước mắt nói rơi là rơi, tiếng thét còn chói tai hơn tiếng kêu gào của hai mẹ con Mạc Trần Thị.

Thật ra buổi sáng ở nông thôn khá là yên tĩnh, nhà nào cũng một mình một góc, mấy nhà xung quanh đã nghe thấy tiếng ồn ào bên này từ lâu.

Chỉ là hai mẹ con Mạc Trần Thị và Mạc Linh Chi thích nhất là gào thét, mọi người đều quá quen với chuyện này rồi.

Bây giờ chợt nghe thấy tiếng kêu thê thảm của Giang Tiểu Mãn – người bình thường không kêu không rên một tiếng, mấy nhà xung quanh cũng đứng ngồi không yên.

Hóng hớt là một chuyện, nhưng bọn họ cũng sợ rằng có chuyện xảy ra thật, đến lúc đó còn liên lụy đến cả bọn họ.

Giang Tiểu Mãn nhân cơ hội Mạc Linh Chi và Mạc Trần Thị đang sững sờ, vội chạy ra ngoài sân, tìm sân khấu lớn hơn.

“Các người muốn giết mẹ con tôi phải không? Bốn năm trước tôi gả vào nhà các người, ngày đầu tiên sau khi kết hôn các người bèn nói muốn chia nhà, chia cho bọn tôi cái phòng rách nát kia. Ngày thứ ba, Mạc Lệ Phong vì có chuyện ở trường nên phải đi trước. Bốn năm qua, người vợ mới cưới như tôi chẳng khác nào quả phụ nuôi con trẻ, mỗi lần Mạc Lệ Phong gửi tiền về, mẹ con các người đều cướp hết. Anh ấy gửi sữa lúa mạch về cho Nguyên Bảo, em chồng không cho thẳng bé được một hớp.”

Giang Tiểu Mãn chật vậy, nước mắt nước nước mũi lấm lem bụi đất dính hết trên mặt, thoạt nhìn thảm thương như kẻ ăn xin ven đường.

Không đợi Mạc Trần Thị và Mạc Linh Chi lên tiếng, Giang Tiểu Mãn lại hắng giọng gào: “Lần này Mạc Lệ Phong muốn dẫn hai mẹ con tôi vào thành phố, là muốn để Nguyên Bảo được học trường tốt hơn, sau này thằng bé sẽ thi đại học. Cả điều đó mà mấy người cũng không đồng ý sao?”

“Cứ muốn để em chồng đi cùng thằng bé, nhưng em chồng có chăm sóc tốt cho Nguyên Bảo không? Cô ta không bắt nạt thằng bé là tốt lắm rồi, giờ thằng bé nhìn thấy em chồng bèn khóc nấc lên, các người buông tha cho mẹ con tôi đi! Cho dù không bận tâm đến bốn năm vất vả của tôi khi gả vào nhà này, cũng phải nhìn lên linh hồn của ba Nguyên bảo trên trời chứ!”

Kiếp trước Giang Tiểu Mãn cũng sống ở nông thôn.

Cô cũng đã thấy khá nhiều chuyện như vậy.

Nông thôn là một nơi rất mâu thuẫn.

Lúc ấm áp thì ấm áp lắm, như thể cả thôn rất đoàn kết.

Chỉ là chuyện không liên quan đến mình, nên bọn họ chẳng quan tâm mà thôi.

Trừ phi là chuyện ngứa mắt quá, mới đứng ra nói hai ba câu.

Giang Tiểu Mãn chính muốn đẩy chuyện này lên mức độ khiến cho tất cả mọi người đều ngứa mắt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc