Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Vợ Trước Pháo Hôi Trong Niên Đại Văn Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Nhất là khi bọn họ nhíu mày, quả thực là giống nhau như đúc.

Giang Tiểu Mãn mỉm cười, nói với Mạc Lệ Phong: “Sao vậy, anh lo lắng cho tôi à?”

Mạc Lệ Phong xấu hổ, né tránh ánh mắt của cô, lần đầu tiên anh cảm thấy mơ màng: “Tôi dẫn Nguyên Bảo ra thị trấn mua đồ, cô có cần gì không?”

“Anh xem mà làm đi.” Nguyên Bảo không có quần áo mặc, nhưng nguyên chủ vẫn còn vài bộ quần áo cũ.

Nguyên chủ lại khéo tay, vá mấy miếng vải thôi nhìn cũng rất đẹp mắt.

Dù sao đa phần quần áo của thập niên 80 đều có vài miếng vá trên người mà, Giang Tiểu Mãn có ăn mặc như vậy âu cũng không ngạc nhiên.

Sau khi ra khỏi cửa, Giang Tiểu Mãn đi đến nhà thím Lưu trước, không nói là mình muốn vào thành phố, mà chỉ nói mình vào thành phố chỉ là vì việc học sau này của Nguyên Bảo.

“Tôi không yêu cầu thím nói giúp cho tôi trước mặt bọn họ, bây giờ tôi tới nhà họ Mạc, thím có thể dẫn đại đội trưởng đến đó một chuyến được không?” Nói rồi, hai mắt Giang Tiểu Mãn lại đỏ lên: “Tôi chỉ sợ…..”

Còn chưa dứt lời, thím Lưu đã nói lại ngay.

“Sợ gì chứ?”

“Còn chẳng phải là tôi sợ Mạc Linh Chi và Mạc Trần Thị ư?”

Thím Lưu vốn xót thương cho Giang Tiểu Mãn, nghe vậy bèn đồng ý ngay, bà ấy còn vỗ ngực cam đoan: “Cô yên tâm, cô không chỉ vì một mình cô mà còn vì thằng bé nữa! Huống chi, nếu mẹ chồng cô dám ngăn cản tương lai của Nguyên bảo, người lớn nhà họ Mạc trong đại đội sẽ không tha cho bà ta!”

Lúc trước đại đội này xảy ra chuyện như vậy, mọi người không ai muốn xen vào cả, Giang Tiểu Mãn lại không nhờ bà ấy hỗ trợ, thím Lưu đương nhiên cũng giống vậy.

Bây giờ Giang Tiểu Mãn đã chủ động tìm tới cửa, thím Lưu đương nhiên sẽ không từ chối.

Giang Tiểu Mãn một đao all kill thím Lưu, lúc đi trên đường cô bỗng cảm thấy mình có chút bi tráng.

Ba người nhà họ Mạc ngày nhớ đêm mong Giang Tiểu Mãn đến nấu cơm, mấy ngày này Giang Tiểu Mãn không đến, Mạc Trần Thị đã quen được Giang Tiểu Mãn hầu hạ, sao có thể dậy sớm nấu cơm được?

Thế nhưng, Mạc Trần Thị lại không nỡ để con gái của mình dậy nấu cơm, Mạc Tam Dạng lại càng không thể.

Mới sáng sớm đã bắt đầu chửi gà chửi vịt trong bếp.

Lúc trẻ củi bà ta chỉ hận sao cây củi kia không phải là Giang Tiểu Mãn.

Lúc Giang Tiểu Mãn đẩy cửa vào, chợt nghe thấy Mạc Trần Thị đang mắng mình trong bếp.

Cô cũng không tức giận, chỉ dựa vào tường nghe bà ta chửi tiếp.

Ngôn ngữ mắng người của Mạc Trần Thị dơ bẩn đến mức khiến Giang Tiểu Mãn cảm thấy tẹo nữa về nhất định phải rửa sạch lỗ tai.

“Sao cô lại ở đây!” Sáng sớm Mạc Linh Chi thức dậy định đi múc nước rửa mặt, đột nhiên thấy Giang Tiểu Mãn đứng ở cửa phòng bếp, cô ta sợ tới mức đánh rơi chậu rửa mặt xuống đất.

“Tôi?” Giang Tiểu Mãn khẽ cười: “Tôi đến tìm các người đòi nợ thôi!”

“Đòi nợ?” Mạc Linh Chi ngó nghiêng, sau khi xác nhận Mạc Lệ Phong không có ở đây, lại kiêu ngạo.

Đến bây giờ Mạc Linh Chi vẫn không hiểu nổi, ngày đó Giang Tiểu Mãn tức giận chạy khắp đại đội có gì lạ. Về phần ngày hôm qua bị Giang Tiểu Mãn đánh, Mạc Linh Chi chỉ cho rằng Giang Tiểu Mãn có Mạc Lệ Phong làm chỗ dựa vững chắc, nên mới run rẩy vùng lên.

Bây giờ Mạc Lệ Phong không có ở đây, cô ta nghĩ Giang Lệ Phong làm gì có thể kiêu ngạo được nữa.

“Mẹ, mẹ mau ra đây đi! Giang Tiểu Mãn đến nấu cơm rồi!” Đầu óc Mạc Linh Chi cũng không biết có bị chập hay không, cô ta chẳng thèm bỏ lời Giang Tiểu Mãn nói vào tai, còn nói với Mạc Trần Thị đang ở trong bếp: “Mẹ, mẹ ra đây nghỉ đi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc