"Tôi bị các người giày vò bốn năm, đã sớm điên rồi!" Giang Tiểu Mãn cầm chổi đứng ở cửa chính.
“Tôi hoài nghi rốt cuộc là gả vào nhà họ Mạc các người, hay là bán cho nhà các người. Mạc Lệ Phong gửi tiền, tôi chẳng được một xu. Mỗi ngày ở nhà các người làm ruộng giặt quần áo nấu cơm. Hiếu kính cha mẹ chồng, tôi không có oán hận. Các người phóng tầm mắt lên đại đội nhìn xem, có nhà ai ba mẹ chồng đều giao khoán cho con dâu cả không?”
Giang Tiểu Mãn kéo khăn tay của Mạc Trần thị xuống, vứt xuống đất giẫm lên: "Một phân tiền cũng không cho, còn to miệng ở đây. Sao vậy? Các người cho rằng hiện tại nuôi con uống nước là có thể lớn lên sao?"
“Mày, mày!” Mạc Trần thị đuối lý, vừa muốn sử dụng chiêu cũ của mình, lăn lộn trên mặt đất.
Chân mới di chuyển thì Giang Tiểu Mãn liền cười kéo ra một cái chiếu dùng để phơi thóc: “Mẹ lăn trên này đi, đừng để quần áo bẩn, lại bắt con giặt cho mẹ.”
Mạc Trần thị:...
Giang Tiểu Mãn không chỉ không có ngăn trở, còn từ trong nhà chính mang ra một cái ghế đẩu, vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, ý bảo Mạc Lệ Phong ngồi xuống.
Thậm chí từ trong túi lấy ra một nắm hạt dưa, hôm nay đưa Nguyên Bảo cho thím Lưu, thím Lưu cho thằng bé.
Bên kia Mạc Trần thị và Cao thị vẫn đang mắng chửi nhau qua tường vây, bên này Giang Tiểu Mãn đang không ngừng cắn hạt dưa.
Mạc Linh Chi bên cạnh đã bình tĩnh lại, nhìn tình huống hiện tại, trong lòng vừa sốt ruột, vừa bối rối.
Có phải mẹ cô ta điên rồi hay không? Bây giờ là lúc cãi nhau sao?
Mắt thấy Giang Tiểu Mãn cắn hạt dưa xong muốn đi vào, Mạc Linh Chi vội vàng tiến lên, bất chấp nỗi sợ hãi Mạc Lệ Phong, một tay giữ chặt cánh tay Mạc Lệ Phong: "Anh hai, anh giúp em đi!”
Nói xong, Mạc Linh Chi còn khóc lên.
"Em muốn vào thành phố, em không muốn tìm chồng ở đại đội, em mà tìm được chồng tốt thì rất có lợi với nhà chúng ta mà anh.”
Mạc Lệ Phong trở tay khéo léo, kéo Mạc Linh Chi ra, giúp Giang Tiểu Mãn nhấc ghế dài vào nhà chính.
Còn nhanh chóng đóng cửa phòng lại.
Hai mẹ con lần nữa bại trận, lần này còn làm cho người toàn bộ đại đội người đều nhìn chê cười.
Trên đường trở về, Mạc Linh Chi khóc không ngừng, Mạc Trần thị bên cạnh cũng tức giận không thôi.
“Con còn có thể vào thành phố hay không?" Mạc Linh Chi đã sớm truyền tin ra ngoài qua bạn thân, nói mình là người tốt số sẽ vào thành phố tìm người yêu.
Hiện tại nếu không thể vào thành phố, cô ta sẽ mất mặt biết bao.
Mạc Trần thị cũng không ngờ rằng mới ngắn ngủn vài ngày, Giang Tiểu Mãn đã thay đổi cá tính, tức giận vỗ về con gái: “Tại con ngày đó đập vỡ đầu nó, giờ nó điên rồi.”
Mạc Trần thị còn không ngờ rằng, Mạc Lệ Phong mấy năm nay cũng không tha thứ chuyện năm đó.
Nhớ tới những thứ này, vẻ mặt Mạc Trần thị cũng có chút ngượng ngùng.
Nhưng vừa nghĩ tới tiền đồ sau này của con gái, Mạc Trần thị lại cắn răng: "Con yên tâm, mẹ chỉ định cho con vào thành phố thôi!"
Bà ta tràn đầy tự tin, khuôn mặt dưới ánh trăng lờ mờ có vẻ đặc biệt âm trầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



