Mạc Trần thị càng nói càng cảm thấy, mình làm như vậy đều là vì tấm lòng từ mẫu dành cho con trai.
Bà ta không chú ý đến việc nụ cười của Mạc Lệ Phong càng ngày càng lạnh, ánh mắt nhìn bà trở nên vô cảm.
"Có phải ở trong lòng mẹ, chỉ có Mạc Linh Chi mới là con ruột không?"Mạc Lệ Phong không phải người trọng nam khinh nữ, lại càng không cảm thấy mình là con trai trong nhà thì có chỗ tốt hơn.
Mạc Trần thị vì Mạc Linh Chi, đó mới thật sự là mẹ hiền con thảo, tình cảm dào dạt.
"Con..." Mạc Trần thị còn tự an ủi bà đều là vì Mạc Lệ Phong, đột nhiên bị hỏi như vậy, những lời dùng để an ủi mình trong nháy mắt trở nên yếu ớt vô lực.
Mạc Trần thị còn chưa lên tiếng, ngược lại Mạc Linh Chi ở phía sau bà ta không nhịn được, xông lên phía trước liền kêu la: "Mẹ đã nói rõ ràng như vậy, anh còn không đồng ý. Anh mới là người không hiếu thuận, anh cả tốt xấu gì cũng vì mẹ mà trả......”
“Câm miệng!" Mạc Lệ Phong lạnh lùng nhìn Mạc Linh Chi.
Nhưng Mạc Linh Chi là ai? Một khi cảm xúc chiếm lĩnh thì chỉ số thông minh đã thấp nay còn thấp hơn, còn dám cầm chổi đuổi giết mẹ con Giang Tiểu Mãn trước mặt cả đại đội.
Vậy mà khi bị anh hai quát lại bị dọa đến mức không biết nói gì, chỉ có thể gào thét.
“Câm miệng!" Giang Tiểu Mãn vung chổi, không ngừng đánh vào người Mạc Linh Chi.
Khí lực không lớn, cũng sẽ không lưu lại dấu vết trên người Mạc Linh Chi, chỉ làm cho con gà thét chói tai trong ổ này sợ tới mức chạy trốn khắp sân.
Cô ở trong phòng vừa dỗ Nguyên Bảo xong, bên ngoài Mạc Linh Chi liền kêu lên.
Đứa nhỏ đang yên đang lành ở trong lòng cô sợ tới mức run rẩy.
"Mạc Linh Chi, cô có còn là cô ruột của đứa nhỏ không? Cả ngày bắt nạt tôi chưa đủ, bây giờ trước mặt Nguyên Bảo cũng làm loạn, khiến thằng bé sợ đến mức nghe giọng cô thì phát run khóc không ngừng. Cô còn ở nhà tôi la hét xem? Dám hù dọa Nguyên Bảo, để tôi xem cô làm sao ăn nói với anh cả cô.”
Giang Tiểu Mãn chỉ cây dâu mắng cây hòe, không chỉ nói Mạc Linh Chi, còn tiện thể dẫn Mạc Trần thị vào.
Hơn nữa cô nói ra thân phận Nguyên Bảo, Mạc Trần thị và Mạc Linh Chi đều ngây ngẩn cả người.
Những người ghé vào đầu tường nhà Giang Tiểu Mãn cũng trợn tròn mắt.
Có một số là biết chuyện, có một số là mới gả vào nên không biết.
Nhưng dù biết hay không biết, hiện tại đều nhìn ra.
Mẹ con Mạc Trần thị thật không biết làm người.
Đứa nhỏ Nguyên Bảo bao nhiêu tuổi? Bị hai mẹ con bọn họ dọa đến mức nghe thấy giọng nói của Mạc Linh Chi cũng có thể khóc lên.
Những người nằm trên tường nhìn nhau, lại nhìn Mạc Linh Chi thì không ổn.
Tuy nói hiện tại tìm đối tượng kết hôn chỉ cần sống sót là được.
Nhưng không nhà nào cần cái thứ hung dữ tàn ác như vậy.
“Giang Tiểu Mãn!" Mạc Linh Chi thét chói tai giậm chân, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Giang Tiểu Mãn: “Chị điên rồi sao?”
“Đúng vậy!" Giang Tiểu Mãn đánh đuổi hai người chạy trong sân, lúc ấy cô cũng rất chú ý, chổi mỗi một cái đều đánh vào trên người Mạc Linh Chi, Mạc Trần thị không sao cả.
Cũng không phải sợ Mạc Trần thị, chỉ là đơn thuần không muốn phức tạp.
Con dâu đánh mẹ chồng, cho dù Giang Tiểu Mãn trước đó là người bị hại, cũng sẽ bởi vì chuyện này mà bị chỉ trích.
Ngược lại là Mạc Linh Chi.
Lúc trước khi dễ nguyên chủ kiêu ngạo như vậy, còn dùng xẻng đập vỡ đầu nguyên chủ, Giang Tiểu Mãn cầm chổi đánh vài cái, sẽ không bị ai nói gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






