Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Vợ Trước Pháo Hôi Trong Niên Đại Văn Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Một ngày xem liên tục hai vở kịch lớn, Giang Tiểu Mãn cũng cảm thấy mệt mỏi, thấy sắc trời còn sớm, cô ôm Nguyên Bảo nằm ở trên giường nghỉ ngơi.

Chờ khi cô tỉnh dậy, mùi thơm của thức ăn quẩn quanh chóp mũi cô, bên tai còn có tiếng nói chuyện của Nguyên Bảo.

Giọng nói nhỏ rụt rè: "Ba, ăn nhiều thịt như vậy sao?”

Mạc Lệ Phong gật gật đầu, cố gắng nở một nụ cười dịu dàng.

Khóe miệng vừa cong ra, đã nhìn thấy Nguyên Bảo đang cầm đôi giày vải nhỏ lùi về phía sau nửa bước......

“Đi gọi mẹ con dậy đi, dậy ăn cơm." Mạc Lệ Phong ngượng ngùng thôi không cười nữa, xấu hổ vô cùng.

Vừa nghe bảo đi gọi mẹ, hai cái chân ngắn của Nguyên Bảo chạy thật nhanh, còn chưa vào đến nơi đã hét to: “Mẹ! Mẹ ăn thịt thôi! Thịt thơm quá!"

Cậu bé lớn như vậy rồi, nhưng là lần đầu tiên cậu bé nhìn thấy nhiều thịt như thế.

Giang Tiểu Mãn ngồi dậy, vươn vai một cái, cúi đầu hôn mạnh lên trán Nguyên Bảo.

Bản thân cô cũng rất thích trẻ con.

Cậu bé đáng yêu thế này, ai có thể kháng cự được chứ?

Chớ đừng nói chi là Nguyên Bảo vừa gọn gàng, vừa đáng yêu, lại còn thông minh.

"Ăn thịt đi!" Giang Tiểu Mãn đứng dậy, sửa sang lại tóc tai, lại dùng nước sạch bên cạnh súc miệng.

Lúc nắm tay Nguyên Bảo đi ra ngoài, cô vô thức ngửi mùi thơm nồng đậm trong không khí.

Đương nhiên Giang Tiểu Mãn cũng biết nấu cơm, nhưng chắc chắn những món cô nấu không thơm đến như vậy.

Cô lại nhìn thức ăn trên bàn.

Thịt kho tàu kèm theo nước sốt nồng đậm, miếng thịt đỏ thẫm ở trong đĩa như còn có thể động đậy.

Bên cạnh là đĩa rau xào xanh mát, còn được thêm vào vài lát tỏi cho tăng hương vị.

“Dậy rồi à?" Mạc Lệ Phong bưng món ăn cuối cùng vào, là một đĩa đậu hũ chiên.

Đậu phụ được chiên thành màu vàng kim, dùng ớt xanh ớt đỏ tô điểm ở phía trên, còn được sốt cùng với một ít thịt băm, khiến cho ngón trỏ người ta động đậy.

“Thật không ngờ." Giang Tiểu Mãn dẫn Nguyên Bảo không hề khách sáo ngồi xuống: “Anh còn biết nấu ăn cơ à?”

Còn nấu ngon như vậy.

Giang Tiểu Mãn nhìn những miếng thịt trong đĩa gần như là có cùng kích thước, cô lại thêm hiểu biết về Mạc Lệ Phong.

Khéo ông anh này mắc chứng OCD mất thôi.

Thịt kho tàu vừa vào miệng, đột nhiên Giang Tiểu Mãn hiểu được câu “vừa ăn vào liền tan trong miệng” của các nhà phê bình ẩm thực có nghĩa là gì.

Từ nhỏ Nguyên Bảo đã không được ăn thịt nhiều lúc này lại càng trợn tròn mắt hơn, cái miệng nhỏ nhắn không nỡ hé ra, giống như chỉ cần hé môi, thịt sẽ chảy ra khỏi miệng cậu bé mất.

"Mẹ ơi, ngon quá mẹ ạ!" Nguyên Bảo dùng hai tay che miệng, vui mừng đến mức cười tít mắt.

"Ngon thì con ăn thêm đi!" Giang Tiểu Mãn lại liếc mắt nhìn Mạc Lệ Phong, ngoại trừ chuyện bốn năm anh không trở về, quá là khó tin, đến mức mà nữ chính chết ở bên ngoài cũng không biết, còn đâu người này vẫn ổn lắm.

Cũng không phải là Giang Tiểu Mãn giận chó đánh mèo, mà là trong chuyện này, quả thực cái mà Mạc Lệ Phong thiếu nhất chính là trách nhiệm.

Nếu như anh ta vẫn còn chút quan tâm đến nữ chính và Nguyên Bảo còn đang sống ở nông thôn, thì chắc chắn sẽ không xảy ra thảm kịch kia.

Đương nhiên, hai đương sự chính vẫn là Mạc Trần Thị và Mạc Linh Chi rồi.

Hai người này, lòng dạ tham lam, ác độc.

Chỉ cần hai mẹ con Giang Tiểu Mãn còn sống ở đại đội một ngày, cho dù Mạc Lệ Phong có chăm về hơn nữa, bọn họ cũng sẽ không có cơ hội xuống tay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc