Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Vợ Trước Pháo Hôi Trong Niên Đại Văn Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Nhắc tới anh cả Mạc Lăng Phong, nhất là lúc Mạc Lệ Phong nói "Ngẩng đầu ba thước có thần linh", Mạc Trần thị nằm trên mặt đất giả ngất xỉu cũng rõ ràng nhúc nhích một chút.

Mẹ con Mạc Trần thị khi dễ Giang Tiểu Mãn, cùng với thái độ Mạc Linh Chi thường thường mắng chửi Nguyên Bảo, khiến Nguyên Bảo nhỏ tuổi đã luôn có tâm lý sợ hãi bọn họ.

Chỉ cần nghe thấy âm thanh, sẽ cảm thấy sợ hãi.

Giang Tiểu Mãn ôm Nguyên Bảo, thấy Mạc Lệ Phong đi vào, ngay cả người này cũng khó chịu.

"Nguyên Bảo, ngày mai đồng ý theo ba lên thành phố không?” Giang Tiểu Mãn dịu dàng hỏi, trong giọng nói mang theo ý cười rất nhỏ, làm cho người ta nghe liền cảm thấy như gió xuân thổi qua.

Cảm xúc sợ hãi của Nguyên Bảo dần dần trấn an trong lòng Giang Tiểu Mãn, chỉ là bàn tay nhỏ bé còn nắm chặt cổ áo Giang Tiểu Mãn: "Mẹ thì sao?"

Giang Tiểu Mãn lắc đầu, ngày mai cô có chính sự phải làm.

“Nguyên Bảo không đi!" Nói xong, Nguyên Bảo lại muốn bĩu môi khóc lên.

Thấy cậu bé như vậy, Giang Tiểu Mãn lại vội vàng ôm đứa nhỏ vào trong ngực, đưa tay ra sau vỗ về tấm lưng nhỏ của nó.

"Ngày mai mẹ có chuyện rất quan trọng, Nguyên Bảo không muốn để mẹ làm xong chuyện thì đưa Nguyên Bảo vào thành phố à?”

Đừng nhìn trẻ con chỉ mới ba bốn tuổi, chúng cũng có năng lực tư duy của mình.

Nguyên Bảo suy nghĩ một chút, lại rụt rè nhìn Mạc Lệ Phong đứng ở cửa, tự cho là nhỏ giọng nói bên tai Giang Tiểu Mãn: "Mẹ, mẹ định đi đánh người xấu phải không?"

Đây là lời Giang Tiểu Mãn buổi sáng nói với cậu bé khi thả ở nhà thím Lưu.

Giang Tiểu Mãn gật đầu: "Đúng. Đánh người xấu xong chúng ta vào thành phố với ba con.”

Có lẽ Nguyên Bảo không rõ đánh người xấu có liên hệ gì với việc vào thành phố, nhưng cậu bé biết sau này sẽ không gặp lại Mạc Trần thị và Mạc Linh Chi.

Gật đầu nói: "Vậy được rồi!”

Nghe giọng điệu miễn cưỡng của bạn nhỏ, Giang Tiểu Mãn nhịn không được cười ra tiếng: "Ừ. Mẹ cám ơn Nguyên Bảo!”

Nguyên Bảo nắm chặt nắm đấm nhỏ, ngượng ngùng cười rộ lên, lỗ tai đỏ lên.

Nhìn hai mẹ con thân mật ở chung, Mạc Lệ Phong cũng không đành lòng tiến lên phá vỡ.

Ở cửa nhìn một lát, lại lui ra.

Mạc Trần thị và Mạc Linh Chi trong nhà chính cũng không tiếp tục giả vờ hôn mê nữa, chỉ là không đạt được mục đích, bọn họ cũng không cam lòng rời đi.

Thấy Giang Tiểu Mãn không đi ra, Mạc Trần thị đi lên phía trước, lắp bắp nói với Mạc Lệ Phong: "Không phải mẹ lòng dạ ác độc, bốn năm này con cũng không trở về một chuyến, nếu mẹ không đè ép con tiện tỳ..."

Đối diện với ánh mắt không vui rõ ràng của Mạc Lệ Phong, Mạc Trần thị đành phải sửa miệng: "Không kìm kẹp Giang Tiểu Mãn, lòng của nó sẽ không ở đây! Con không biết đâu, đại đội bên cạnh cũng có một người, chồng làm ở mỏ, cả một năm không trở về, người vợ kia liền ngoại tình. Thật không phải mẹ độc ác, mẹ đều là vì con!”

Mạc Lệ Phong chỉ cảm thấy châm chọc.

Tra tấn vợ anh đến mức không thành hình người, đây là vì tốt cho anh?

"Nguyên Bảo tuổi còn chưa lớn, lần này con trở về, không bằng đưa em gái con đi đi." Vòng vo nhiều rồi, Mạc Trần thị bắt đầu nói mục đích của mình.

"Con một mình ở trong thành phố, ba mẹ bình thường không tiện tới. Để em gái con đến đó chăm sóc con vài ngày, nếu trong bệnh viện có người trẻ tuổi phù hợp, có thể ghép đôi với em con. Có đồng minh ở bệnh viện giúp đỡ, làm việc cũng dễ dàng hơn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc