Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Vợ Trước Pháo Hôi Trong Niên Đại Văn Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Mạc Lệ Phong đột nhiên ngồi thẳng người, nhìn Giang Tiểu Mãn: "Mấy năm nay là tôi có lỗi với cô. Nếu cô có bất kỳ yêu cầu gì, tôi đều có thể đồng ý.”

Là anh đánh giá thấp lòng tham của Mạc Trần thị và Mạc Linh Chi, càng thật không ngờ những người trong đại đội lại thật sự khoanh tay lạnh lùng đứng nhìn mẹ con Giang Tiểu Mãn bị Mạc Trần thị chà đạp.

Nghĩ tới đây, trái tim Mạc Lệ Phong vốn đã lạnh như băng lại càng lạnh hơn vài phần.

Anh trai vì người trong đại đội mới bất ngờ qua đời.

Đều là đám sói mắt trắng.

Giang Tiểu Mãn gật đầu, nhưng cô cảm thấy mình sẽ không dễ dàng chấp nhận lời xin lỗi của Mạc Lệ Phong.

Dù sao, đích thật là bởi vì anh thất trách nên nguyên chủ mới chết trong tay Mạc Linh Chi.

Tiền của nguyên chủ bị đám người Mạc Trần thị cướp đi, cô muốn lấy lại.

Nguyên chủ bị Mạc Linh Chi hại chết, cô cũng phải tính sổ.

Vào thành phố à?

Nằm mơ đi.

Mấy ngày hôm trước cô cố ý chọc ngoáy làm Mạc Linh Chi đuổi theo cô chạy khắp đại đội, đây cũng chỉ là bước đầu tiên.

“Tôi cũng không có yêu cầu gì khác ngoài có hai cái sau." Giang Tiểu Mãn đã xác định Mạc Lệ Phong không có tình cảm gì với Mạc Trần thị.

“Thứ nhất, tiếp theo tôi có làm gì, anh cũng đừng xen vào!”

Trong chuyện này, thái độ của Mạc Lệ Phong vẫn rất quan trọng.

“Tôi và Nguyên Bảo ở nhà vài ngày, anh chuẩn bị giúp tôi vài thứ..." Nói được một nửa, Giang Tiểu Mãn hỏi anh: "Anh còn tiền không?"

Lục tìm trong ký ức của nguyên chủ, vào thập niên tám mươi mà số tiền Mạc Lệ Phong mỗi tháng gửi về cũng không ít.

Hai, ba mươi đồng.

Mạc Lệ Phong ở trong thành phố cũng phải tiêu tiền.

“Có." Mạc Lệ Phong vẫn bình tĩnh tự kiềm chế biểu tình thoáng có chút ngượng, sờ sờ túi quần, có chút xấu hổ nói: "Tiền lương một tháng của tôi là bốn mươi đồng, bình thường còn có một phần tiền thưởng. Ngoại trừ mỗi tháng gửi về, còn lại tôi cũng không tiêu hết bao nhiêu. Có điều, trước khi về tôi có mua chút đồ dùng trong nhà, còn lại cũng không nhiều lắm......”

Phần lớn tiền lương hàng tháng của anh đều gửi về nhà.

Còn lại chủ yếu là sinh hoạt hàng ngày

Nhìn thấy Mạc Lệ Phong quẫn bách, thái độ vốn không thích sự thất trách của Giang Tiểu Mãn đối với anh mấy năm nay thoáng tốt hơn một chút.

Ít nhất người này không phải bỏ vợ con ở nông thôn, còn mình sống sung sướng trong thành phố.

Trong thời gian một năm rưỡi, Mạc Lệ Phong có thể đứng vững ở bệnh viện, còn được phân nhà ở, điều này nhất định là do anh bỏ ra không ít tâm huyết.

“Được! Vậy lát nữa tôi liệt kê danh sách, anh đi mua đồ. Tôi và Nguyên Bảo cũng không thể vào thành phố như bây giờ. Xung quanh anh còn có đồng nghiệp của anh đúng không?”

Giang Tiểu Mãn không quan tâm bản thân mình lắm.

Lúc trước cô đã soi gương ở nhà dì Lưu.

Dù nguyên chủ rất gầy, nhưng ngũ quan vẫn đẹp.

Ngược lại thì Nguyên Bảo đến cả một bộ quần áo vừa vặn để mặc ra ngoài cũng không có, nếu cứ như vậy vào thành phố, Giang Tiểu Mãn lo lắng cậu bé sẽ bị những đứa trẻ khác cười nhạo.

Trẻ con nói chuyện không kiêng kỵ mới là thứ làm tổn thương người ta nhất.

Dù sao cô cũng không sốt ruột lắm, cứ chậm lại một chút, cho đứa nhỏ có một trải nghiệm tốt hơn chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Giang Tiểu Mãn nói ra suy nghĩ của mình, ánh mắt Mạc Lệ Phong lại thay đổi vài phần. Khi còn đi học, anh đã đọc vài cuốn sách về tâm lý học ở trường.

Nghĩ đến bộ dáng Nguyên Bảo lưu luyến Giang Tiểu Mãn, Mạc Lệ Phong gật đầu đồng ý.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc