Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Vợ Trước Pháo Hôi Trong Niên Đại Văn Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Giang Tiểu Mãn nghe mà đau xót.

Kiếp trước cô trông trẻ, cô hiểu rất rõ những đứa trẻ không có cha mẹ bên cạnh sẽ như thế nào.

Giang Tiểu Mãn xoa đầu Nguyên Bảo, dịu dàng nói: "Bởi vì ba ở thành phố kiếm tiền, kiếm nhiều tiền rồi mới đưa Nguyên Bảo vào thành phố được!"

Nguyên Bảo đã bốn tuổi, cũng đã hiểu rõ sự khác biệt giữa ở đại đội và trong thành phố.

Hai cánh tay nhỏ ôm lấy cổ Giang Tiểu Mãn, thân hình nhỏ nhắn gần như treo trên người cô: "Mẹ, chúng ta vào thành phố sao?"

“Đúng vậy!”

Giang Tiểu Mãn gật đầu, nhìn bộ dạng đáng yêu của Nguyên Bảo, trong lòng mềm nhũn: "Ba con ở trong thành phố kiếm tiền, Nguyên Bảo đến đó sẽ được ở nhà lớn, còn có thể đi học.”

Nguyên Bảo dùng sức gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn cười đến đỏ bừng: "Mẹ đi với con.”

Ngoài cửa, Mạc Lệ Phong trong tay còn cầm chổi, nhìn thế nào cũng không phù hợp với dáng vẻ bên ngoài của anh.

Nghe cuộc nói chuyện trong phòng, Mạc Lệ Phong mím môi.

Đây là sai lầm mà anh phạm phải, anh cũng phải nên bù đắp cho họ.

Buổi trưa. Giang Tiểu Mãn dỗ đứa nhỏ ngủ, sau đó mới từ trong phòng đi ra.

Lúc đi ra, Mạc Lệ Phong không chỉ đã quét dọn sạch sẽ nhà cửa và sân vườn, thậm chí còn đun nước, đổ đầy một bình nước lớn.

Mạc Lệ Phong sửng sốt.

Lại nghe Giang Tiểu Mãn còn nói: "Đại Vũ còn ba lần đi qua cửa nhà, anh đi một cái là đi hẳn bốn năm, ngay cả đại đội Thanh Sơn cũng không thèm về, ở bệnh viện bận rộn vậy sao?”

Trong lời nói mang theo sự tức giận và chỉ trích.

Nguyên chủ không đáng bị như vậy.

Một cô gái ngốc nghếch, nghĩ rằng mình gả đi rồi sẽ vì cái nhà này mà trả giá tất cả.

Cuối cùng mất một mạng.

Tay Mạc Lệ Phong đặt trên đầu gối nắm chặt: "Tôi…”

Giang Tiểu Mãn biết, hiện tại nhất định là cơ hội đàm phán tốt nhất.

"Mặc dù chúng ta có một tờ giấy chứng nhận kết hôn, nhưng cũng không tính là vợ chồng thật. Bây giờ tôi cũng thực sự không có khả năng tự lập kinh tế, còn cần dựa vào anh để sống một thời gian." Giang Tiểu Mãn nói xong lời này kỳ thật cũng có chút chột dạ.

Làm gì có ai đường đường chính chính bảo người khác nuôi mình chứ?

"Nhưng sau khi vào thành phố, tôi sẽ đi tìm việc làm, chờ tôi sắp xếp ổn thỏa bản thân, anh cũng có thể lựa chọn ly hôn." Giang Tiểu Mãn nhìn Mạc Lệ Phong: "Anh đồng ý không?"

Mạc Lệ Phong trầm mặc chốc lát, nói: "Chăm sóc cô là trách nhiệm của tôi, mấy năm nay thật sự là do tôi thất trách làm phụ lòng cô, thật sự xin lỗi cô. Chuyện công việc, tôi sẽ giúp cô lưu ý. Nếu như sau này cô vẫn quyết tâm muốn ly hôn, tôi không có ý kiến gì.”

Mục đích anh cưới Giang Tiểu Mãn vốn không phải vì yêu, lại không chăm sóc tốt cho người ta.

Giang Tiểu Mãn mặc kệ anh nói cái gì, chỉ cần anh có thể làm được, anh đều sẽ đồng ý.

Nếu như nói tới chuyện duy nhất mà Mạc Lệ Phong lo lắng, chính là tình cảm và sự quyến luyến của Nguyên Bảo đối với Giang Tiểu Mãn.

"Nguyên Bảo..." Mạc Lệ Phong liếc mắt nhìn cửa phòng, có thể nhìn thấy Nguyên Bảo nằm ở trên giường thở phì phò ngủ say, cảm thấy mình vẫn nên nói rõ ràng.

”Nguyên Bảo không phải con tôi.”

Giang Tiểu Mãn đang cúi đầu uống nước, nghe anh nói câu này, liền mạnh mẽ ngẩng đầu lên, vẻ mặt không thể tin nổi. Ánh mắt Giang Tiểu Mãn dần dần dời lên trên, đến đỉnh đầu của Mạc Lệ Phong...... không phải đội mũ xanh chứ?

“Nguyên Bảo là con của anh trai tôi, bởi vì một vài nguyên nhân nên ba mẹ không muốn nhận Nguyên Bảo, mới giao cho tôi nuôi dưỡng.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc