Kết hôn bốn năm đây là lần đầu tiên ngồi xuống nói chuyện như vậy, hai vợ chồng nói xong liền rơi vào trầm mặc.
Ngoài cửa bỗng truyền đến giọng nói Mạc Linh Chi mới phá vỡ được sự xấu hổ.
“Anh hai, mẹ bảo anh buổi tối về ăn cơm." Mạc Linh Chi ở trước mặt Mạc Lệ Phong cứ giống như một con chim cút, nơm nớp lo sợ cũng không dám lớn tiếng nói chuyện.
Mạc Lệ Phong lại rót một ly nước trong bình, dùng nắp đậy lại, để cho chút nữa Nguyên Bảo ngủ dậy thì uống.
“Chị dâu em và Nguyên Bảo thì sao?" Mạc Lệ Phong không thèm nhìn Mạc Linh Chi, hỏi lại.
Anh cũng không có bao nhiêu tình cảm với người em gái này.
Từ nhỏ, Mạc Linh Chi ỷ vào việc Mạc Trần thị thiên vị mình, nên không ít lần lên mặt với anh và anh cả.
Năm đó anh cả qua đời, Mạc Linh Chi cũng theo Mạc Trần thị gây không ít chuyện.
Suýt nữa làm hại Nguyên Bảo không thể ra đời.
Mạc Linh Chi chỉ nghe giọng Mạc Lệ Phong cũng nhịn không được run rẩy, chứ đừng nói chi là sau khi nghe được anh hỏi như vậy, cô ta đứng ở bên cạnh cũng không biết trả lời thế nào.
Mạc Trần thị sẽ cho Giang Tiểu Mãn và Nguyên Bảo đến sao?
Làm sao có thể.
Nhưng ở trước mặt Mạc Lệ Phong, Mạc Linh Chi dám nói ra như vậy sao?
Đương nhiên là không dám rồi.
Mạc Lệ Phong cười nhẹ một tiếng: "Em về nói lại nếu vợ anh không đi thì anh cũng sẽ không đi.”
Giang Tiểu Mãn ở bên cạnh cúi đầu uống nước, nghe vậy lông mày khẽ nhướng, cực kỳ hài lòng với câu trả lời này của Mạc Lệ Phong.
“Anh hai." Mạc Linh Chi nhẹ nhàng dậm chân, vẻ mặt rối rắm.
Cô ta biết gọi lý do gọi Mạc Lệ Phong về ăn cơm.
Tất cả chỉ vì chuyện cô ta lên thành phố.
Nếu Giang Tiểu Mãn cũng đi, cô ta còn có thể được như ý nguyện sao?
Mạc Lệ Phong coi như không nghe thấy, còn nhẹ giọng hỏi Giang Tiểu Mãn: "Trong nhà còn thiếu cái gì không? Thiếu thì tôi đi mua!”
Vừa nghe Mạc Lệ Phong đã muốn đi mua đồ, Mạc Linh Chi làm sao còn ngồi yên được?
Nhìn phản ứng này của Mạc Linh Chi, Mạc Lệ Phong lại càng chướng mắt.
Giang Tiểu Mãn ngược lại uống nước xong, lấy giấy bút trong nhà ra bắt đầu liệt kê danh sách cho Mạc Lệ Phong.
Cũng không gì nhiều, ngoại trừ quần áo giày dép cho Nguyên Bảo, còn có một bộ bút chì màu và một bộ xếp hình bằng gỗ.
Bút chì màu có thể giúp rèn luyện khả năng sử dụng và hiểu biết màu sắc cho trẻ em, rèn luyện khả năng phối hợp tay, mắt, não.
Xếp hình là rèn luyện khả năng nắm bắt và xây dựng, còn có thể khai thác trí tưởng tượng hình không gian, khả năng sắp xếp và sáng tạo.
“Đồ chơi và bút chì màu sau khi vào thành phố đã mua cũng được, nhưng quần áo nhất định phải mua." Giang Tiểu Mãn đưa danh sách cho Mạc Lệ Phong.
Mạc Lệ Phong nhận lấy, lại ngước mắt nhìn Giang Tiểu Mãn, do dự đang muốn hỏi tại sao cô không mua đồ gì cho mình thì Mạc Trần thị hùng hùng hổ hổ chạy tới.
Mấy năm nay dưới sự vô tình cố ý dung túng của Mạc Tam Dạng, Mạc Trần thị đã sớm không nhịn nổi sự nghi ngờ với người trong nhà.
Hiện tại Mạc Lệ Phong không nghe lời như thế, Mạc Trần thị làm sao có thể chịu được?
Bà ta xông tới cửa chỉ vào Giang Tiểu Mãn liền mắng: "Cái con tiện nhân hồ ly tinh này, cô còn dám châm ngòi ly gián tôi với con trai tôi à?"
Bà ta nghe Mạc Linh Chi trở về nói lại, nhưng bà ta lại không nghĩ đó là ý của Mạc Lệ Phong. Nghĩ đến sự thay đổi gần đây của Giang Tiểu Mãn, Giang Tiểu Mãn chết cũng muốn vào thành phố, bây giờ cũng không còn sợ sệt nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






