Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Vợ Trước Pháo Hôi Trong Niên Đại Văn Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Làm cho sắc mặt Mạc Tam Dạng xanh mét.

Hai người đi được một quãng thì gặp thím Lưu ôm Nguyên Bảo tới.

Nguyên Bảo không nhận ra Mạc Lệ Phong, vừa nhìn thấy Giang Tiểu Mãn, liền xoay người vươn hai cánh tay về phía Giang Tiểu Mãn, trong miệng non nớt gọi: "Mẹ.”

Giang Tiểu Mãn nhận lấy Nguyên Bảo từ trong lòng thím Lưu.

Dù Giang Tiểu Mãn bây giờ gầy như bộ xương khô, nhưng Nguyên Bảo nhìn vẫn khá hơn rất nhiều.

Ít nhất, trên má vẫn còn có thể nhìn thấy một chút thịt mập mạp.

Thím Lưu là chủ nhiệm hội phụ nữ trong thôn, ở trước mặt Mạc Lệ Phong cũng không thể nào không nói cho anh biết những chuyện gần đây

“Tiểu Phong này. Sao bốn năm nay cháu không trở về?" Thím Lưu nhìn Giang Tiểu Mãn gầy đến không còn dáng người, lại nhìn Mạc Lệ Phong tuấn lãng rắn chắc.

Cho dù bà ấy có mong gia đình họ hòa thuận bao nhiêu, cũng không thể không nói với Mạc Lệ Phong những điều mẹ con Giang Tiểu Mãn phải chịu bấy lâu nay.

Cũng vì nhà họ Giang không có ai, nhà mẹ đẻ Giang Tiểu Mãn lại cách xa đây.

Nếu đổi thành con gái bà ấy lấy chồng bốn năm biến thành bộ dạng này, bà ấy sẽ cào cả nhà con rể lên mất.

Mạc Lệ Phong đương nhiên nhìn hiểu ý thím Lưu muốn nói, xấu hổ mím môi.

Anh cũng không thể nói anh kết hôn chỉ vì muốn tìm người chăm sóc cho Nguyên Bảo, sau đó trả tiền hằng tháng cho cô.

Người duy nhất làm anh cảm thấy có lỗi chính là Giang Tiểu Mãn.

Thím Lưu an ủi vỗ sau lưng Giang Tiểu Mãn, nhưng đụng tới đâu cũng chỉ toàn xương, trái tim vừa cảm thấy có chút an ủi lại trầm xuống.

Giọng bà ấy cũng nặng nề, nói với Mạc Lệ Phong: "Tiểu Phong, cháu cũng từng đi học ở cái đại đội Thanh Sơn này, mấy năm nay Tiểu Mãn sống cũng cực khổ, bây giờ cháu có thể đưa theo vào thành phố, nhớ phải đối với tốt với Tiểu Mãn!”

Mạc Lệ Phong nhìn Giang Tiểu Mãn vẫn im lặng đứng bên cạnh, gật đầu thật mạnh.

Hai người về đến nhà, nhìn thấy căn nhà rách nát, sân nhà lộn xộn, lông mày Mạc Lệ Phong càng nhíu chặt lại.

Giang Tiểu Mãn ôm Nguyên Bảo, nhìn dáng vẻ của anh, cho rằng người đàn ông này đang trách cô không chăm sóc nhà cửa, cũng khó chịu nói: "Không phải tôi không dọn dẹp, tôi không có thời gian!”

Mỗi ngày nguyên chủ vừa mở mắt đã bị Mạc Trần thị và Mạc Linh Chi bắt ra đồng làm việc.

Ngoại trừ làm việc ở ruộng, còn phải làm việc nhà cho bọn họ.

Phải giặt quần áo nấu cơm, cuối cùng mang đồ ăn mà mấy người nhà họ Mạc kia bố thí về ăn cùng Nguyên Bảo.

Mạc Lệ Phong gật đầu.

Cho dù Giang Tiểu Mãn không nói, anh cũng biết đã xảy ra chuyện gì.

Anh chỉ im lặng đặt hành lý ở trong phòng, sau đó bắt đầu quét dọn.

Giang Tiểu Mãn hơi nhíu mày, thái độ này tạm được, cô miễn cưỡng chấp nhận.

"Mẹ, chú ấy là ai?" Nguyên Bảo vùi trong lòng Giang Tiểu, từ khi cậu bé có trí nhớ, thì cũng chỉ có một mình Giang Tiểu Mãn bên cạnh.

Đối với cậu bé thì Mạc Lệ Phong chỉ là một người xa lạ.

“Người đó à? Ba con đấy." Giang Tiểu Mãn còn chưa xác định lúc nào sẽ ly hôn với Mạc Lệ Phong.

Nguyên Bảo không phải do nguyên chủ sinh ra, sau khi ly hôn nhất định không mang theo được. Đã như vậy, trước khi ly hôn, cô phải xử lý tốt quan hệ giữa Nguyên Bảo và Mạc Lệ Phong.

Dù sao, từ trong trí nhớ của nguyên chủ thì nguyên chủ cũng thật sự coi đứa bé này là con đẻ, yêu thương thật lòng.

Nguyên Bảo nghiêng đầu, ánh mắt mờ mịt mang theo sự ngây thơ: "Không phải ba không về sao ạ?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc