"Ui Lục Dã, cậu sao vậy?"
Lục Dã vừa trở về sau nhiệm vụ giải cứu con tin bị bắt cóc ở Miến Điện, đang ở căn tin quân khu ăn cơm thì ngã chổng vó.
" Không có gì, hơi mệt nên ngã!"
Anh lạnh nhạt đứng dậy, phủi bụi rồi ngồi xuống. Lục Dã ngạc nhiên nhìn lại điện thoại của mình. Tin nhắn đến từ "Vợ của anh".
Trong đầu anh bây giờ ngạc nhiên vô hạn. Vợ anh muốn theo quân ư?
Não bộ như nhớ lại xem vợ mình có hình dáng như thế nào, hình như đã hơn một năm anh chưa được thấy cô và con trai rồi.
Trong trí nhớ của anh, cô mảnh mai, da thịt trắng nõn mềm mại, dễ dỗi hờn, là một cô công chúa chính hiệu...
Cô vậy mà muốn theo anh tòng quân ư? Trong mắt anh loé lên vẻ vui mừng, khoé môi hơi nhếch lên khiến đồng đội của anh chú ý:
"Này Lục Dã à, điện thoại cậu có gì vui vậy, cậu nhìn nó cười mười phút rồi đó!!!"
Lục Dã thu lại khoé môi, anh hắng giọng giả vờ như không có gì, như khoé môi vểnh lên không chút bình thường...
"Không có gì, Anh Trác, chỉ là vợ tôi muốn theo tôi tòng quân.."
"Em dâu?"
"Đúng vậy!"
"Em không phải là rất yêu em ấy nhưng mà khi nghe được em ấy muốn dẫn con trai tới đây tòng quân cùng em, em rất cảm động. Bọn em được mai mối cho nhau, ba mẹ em ấy rất thích em nên bọn em đợi cô ấy vừa đủ tuổi đã đi đăng kí, em từng muốn dẫn em ấy theo đến đây, nhưng em ấy sợ khổ, bây giờ chắc nghĩ thông rồi..."
Trác Nhiên cười cười vỗ vai Lục Dã:
" Haizz thằng nhóc này, mong người ta đến chưa kìa!! Cơm còn chưa ăn đã đi mất tiêu!!"
Lục Dã đi đến văn phòng chỉ huy, anh dừng lại, hít sâu vài hơi lấy lại bình tĩnh rồi mới gõ cửa:
"Cốc...cốc... cốc..."
" Mời vào!"
Lục Dã bước vào, Tống chỉ huy đang ngồi trên bàn ngước lên, thấy anh, ông ta cười hiền:
" Tiểu Lục, ngồi đi. Chúc mừng cậu lần này hoàn thành nhiệm vụ. Lần này có lẽ cậu sẽ được thăng chức đoàn trưởng, có lẽ là đoàn trưởng trẻ tuổi nhất rồi... à lần này cậu đến có việc gì?"
Lục Dã nói ngay:
" Cháu muốn xin giấy tòng quân ạ, lần này vợ con cháu sẽ đến đây luôn. Phần thưởng lần này chắc là cháu sẽ chọn căn nhà hai tầng kia, dùng tiền thưởng đổi lấy ạ!"
" Được! dùng tiền thưởng đổi lấy nhà đó không vấn đề gì, dù sau cháu cũng mới lập công lớn!"
Tống chỉ huy lạch cạch gõ máy tính, tin ra phiếu điền thông tin đưa cho cậu:
" Cậu điền đi, điền xong thì kí tên, tôi nộp lên trên, chắc cỡ 3 ngày sau là có kết quả, thẩm định hồ sơ được qua thì cậu có thể đón vợ con cậu rồi!"
"Vâng ạ!"
Lục Dã nhanh chóng điền vào giấy tờ : Họ tên : Lục Dã.
Họ tên vợ: Tần Nguyên.
Con cái: 1_ Lục NguyênTinh
Địa chỉ : Thành Phố Y, Tỉnh Y,...
.....
Nhanh chóng điền tất cả các nội dung, kí tên, Lục Dã đưa lại cho Chỉ huy của mình.
" Giờ thì cậu có thể về dọn nhà đón vợ!"
" Chào chỉ huy!"
Lục Dã chào Tống chỉ huy, anh vội vã về dọn dẹp nhà mới.
Mặc dù anh đã được cấp nhà rồi nhưng mà vì vợ và con đến, anh muốn cho họ thoải mái một chút. Dù sau cô vợ kia của anh chắc chắn sẽ khó chịu khi thấy nhà chậc chội.
Lục Dã nhớ Tinh Tinh, hình như đã sắp tới sinh nhật của bé rồi, không biết lâu không gặp bé con nhớ mặt người cha như anh không nữa..
Lục Dã gửi lại tin nhắn cho Tần Nguyên.
' Anh đã làm đơn gửi lên chỉ huy, nếu xong sớm, cuối tuần sẽ về đón em và con. Kí Tên Lục Dã.'
Ấn gửi tin nhắn, Lục Dã không biết sau khi nhận được tin nhắn của anh, Tần Nguyên đã tức giận vì thái độ lạnh nhạt này, sau đó lại vui vẻ vì sắp được gặp "người chồng tự nhiên có được" này.
Cô thích thú đi soạn đồ, một nửa là đồ của chủ cũ thân thể này, một nữa là đồ cô mới mua. Phong cách của cô và chủ cũ thân thể này không hề giống nhau, nhưng sợ thay đổi chớp nhoáng như vậy khiến mọi người nghi ngờ.
Cô soạn xong đồ cho mình thì qua phòng dọn đồ đạc của Tinh Tinh.
Thu dọn xong xui cô vui vẻ tận hưởng phút giây nằm ườn trên giường như sâu gạo.
Ở thế giới kia của cô, cô suốt ngày phơi nắng, chém giết, làm gì có thời gian thảnh thơi như này chứ.
Tần Nguyên đã soi gương, khuôn mặt này và khuôn mặt cô ở thế giới kia giống nhau như tạc. Nhưng khuôn mặt này đẹp hơn, mang vẻ diễm lệ hơn. Cái khuôn mặt thiếu chất dinh dưỡng da đen nhẻm của cô ở thế giới kia quả là không dám so với khuôn mặt được bảo dưỡng kĩ càng này...
Sờ da mặt càng nghĩ càng thấy thích, Tần Nguyên quyết định đem hết đống mĩ phẩm dưỡng da của nguyên chủ theo hết!!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






