‘Chồng ơi anh sẽ đến đón em đúng không?’
‘Ừm, hôm nay xin nghỉ, anh sẽ đến đón em.’
‘Em và Tinh Tinh đã chuẩn bị xong rồi, anh mau đến nhé!’
‘Được!’
Tần Nguyên và Tinh Tinh ngồi trên xe lửa đến thành phố E, Tinh Tinh vô cùng hưng phấn, nó cứ nhảy nhót dòm ra phía cửa thích thú reo hò. Đôi lúc nó lại gọi mẹ ơi, mẹ à. Tần Nguyên dựa trên ghế, cô đang nghĩ lúc gặp Lục Dã cô nên làm gì. Trao cho anh một cái ôm hay là hôn một cái nhỉ? Thở dài, thôi được rồi, khi phân vân thì chúng ta làm cả hai vậy.
Tinh Tinh đúng là một đứa trẻ hoạt bát, mới nãy còn vui vẻ chơi đùa, bây giờ đã ngã xuống chiếc giường nằm mà ngủ. Tần Nguyên đặc biệt chọn vé xe giường nằm, vì muốn Tinh Tinh được nghỉ ngơi tốt nhất. Hơn nữa, cô cũng không muốn bạc đãi bản thân mình.
Tần Nguyên sống hai mươi lăm năm là con gái cưng của cha mẹ sau khi lấy chồng thì có chồng lo. Tiền tiêu vặt hàng tháng cha mẹ vẫn cho đều, tiền lương của chồng cứ đến tháng lại gửi về thẻ.
Mặc dù Tần Nguyên trước đây tiêu xài khá là thuận tay, mĩ phẩm dưỡng da loại tốt nhất, quần áo loại tốt nhất, ngay cả đồ của con trai cũng là mắc nhất nhưng mà đa số đều là dùng tiền của Cha mẹ, lương của Lục Dã thì chưa hề đụng đến.
Qua năm năm, số tiền đó đã trở nên bành trướng…
Tần Nguyên thở dài đầy thoả mãn, biết sao được, cuối cùng ông trời cũng thương xót cô.
Có tiền, có nhà, có chồng đẹp trai, con trai cũng ngoan ngoãn, cha mẹ thì cưng chiều hết mực…Bây giờ cô còn mong gì nữa!!!!
Tần Nguyên đang suy nghĩ xem đến quân doanh rồi cô sẽ làm gì. Cô có sức mạnh, có thể nấu cơm rất ngon. Mặc dù ở dị giới, nhưng Tần Nguyên đặc biệt rất thích nghiên cứu ẩm thực. Ngoài dịch dinh dưỡng, cô thường vào rừng tìm đồ ăn. Mặc dù khan hiếm cùng cực nhưng vào tay Tần Nguyên thì nó trở thành món ngon vô cùng.
Tần Nguyên vô cùng tự tin với tay nghề của mình, cô rất muốn chiếm lấy dạ dày lẫn trái tim của Lục Dã.
Nghĩ ngợi lung tung, Tần Nguyên cũng thiếp đi lúc nào không hay biết.
Tần Nguyên biết đó là Lục Dã, cô hét lớn:
“Anh Lục Dã!”
Lục Dã nghe được một giọng nói ngọt ngào gọi mình, anh liền quay đầu lại bắt gặp một thân ảnh nhỏ nhắn đứng trên toa xe lửa.
Hôm nay cô bận một chiếc váy vàng, bên ngoài là áo khoác ren dài tay màu trắng, tóc tết một bên, nhìn như học sinh vậy….
Cô vẫn đẹp như thế…
Bên cạnh là con trai anh, cậu bé đưa mắt tò mò nhìn anh, có lẽ tạm thời chưa muốn thân thiết với anh.
Tần Nguyên giơ tay làm thành chiếc loa, gọi:
“Em và Tinh Tinh muốn xuống, anh sẽ đón được hai tụi em chứ?”
Đợi anh phản ứng thì trong lòng anh là cô và con trai đang bị ép trong ngực rồi.
Tần Nguyên cười hì hì, cô thơm lên má anh:
“ Em biết là anh sẽ đón được em và con mà!”
Lục Dã hai vành tai đỏ bừng đã bán đứng anh, rất lâu sao anh mới trả lời:
“Ừ, anh sẽ đón được em.”
Anh bất giác siết chặt cái ôm này hơn chút, mùi hương của cô thoảng qua mũi anh, thơm quá đi mất.
“Mẹ, mẹ con thở không được!”
Lúc này Tần Nguyên mới nhận ra vì mãi để chồng ôm mà suýt nữa siết con trai bảo bối của cô thành khô luôn!
Vội vàng đấm vào ngực Lục Dã:
“Chồng ơi, anh ôm siết con rồi, thả tụi em xuống!”
Lục Dã tiếc nuối thả hai mẹ con xuống đất, anh vội vàng đi lấy hành lí cho hai mẹ con, rồi đón họ tới chiếc xe của anh.
“Oaaa, xe Jeep này của chồng hả? Nhìn ngầu quá!”
“Ừ xe của cấp trên phát cho anh!”
Tần Nguyên và Tinh Tinh nhanh chóng leo lên xe, Tinh Tinh thích thú vô cùng dòm chiếc xe, loay hoay trái phải.
Mẹ nói rồi, đây là cha nó. Cha nó ngầu quá, xe cũng lớn nữa.
Tần Nguyên ngồi ghế phụ, nhìn người đàn ông đẹp trai này gần trong gang tất. Mùi hoocmon nam tính tràn đầy trong không khí quanh cô, khiến cô thích thú.
Không ngờ ở đây lại có một cực phẩm như này, hơn hẳn binh lính tinh nhuệ ở dị giới của cô lúc trước nữa, tuyệt vời!!!
Quả là đã quá Tổ Quốc ơi!!!!!
——
P/s: hưởng ứng concept quốc gia thoaiiiii😂😂😂😂
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






