Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Nguyên tỉnh dậy trong khách sạn xa hoa bậc nhất. Một loạt kí ức bỗng xuất hiện trong đầu cô.
Nguyên chủ của thân thể bày cũng tên Tần Nguyên, có một người chồng là Lính đặc công tên Lục Dã, còn có một đứa con trai 4 tuổi tên Tinh Tinh.
Nguyên chủ và chồng được mai mối đến với nhau, vì nguyên chủ thấy Lục Dã ưa nhìn mà chọn trúng anh, vừa đủ tuổi đã kết hôn cùng anh.
Ân ái được nửa tháng thì Lục Dã hết kỳ phép phải về lại quân đội, trong khi đó Tần Nguyên ở nhà mang thai.
Kể từ đó đến lúc Tinh Tinh được 4 tuổi, Lục Dã chỉ về được hai lần, mỗi lần ba ngày.
Tần Nguyên thấy uất ức vì bản thân đã lấy Lục Dã làm chồng nhưng lại chẳng được cảnh chồng ở bên chiều chuộng. Bản tính công chúa trỗi dậy, cô liền muốn bỏ anh đi tìm người mới.
Tần Nguyên ở dị giới nhìn thân thể mới của mình trong gương, cô mỉm cười vô cùng hài lòng.
Mặc dù cả hai khuôn mặt giống nhau, thân thể cũng vậy, cả nốt ruồi lệ nơi khoé mắt cô cũng giống y đúc nhưng thân thể này được chăm sóc vô cùng tốt, nhìn như mới ngoài hai mươi.
Ngon hơn cái thân thể ốm yếu đen đúa của cô ở dị giới!!! Tuyệt vời !! Cuối cùng ông trời cũng ưu ái Tần Nguyên cô một lần!
Tần Nguyên vô cùng vui vẻ tận hưởng cuộc sống mới, chỉ trong vài giây phút ngắn ngủi cô đã vạch ra được một kế hoạch hoàn hảo cho tương lai.
Cô thong thả thu dọn hành lí trở về nhà ba mẹ ruột của mình để đón Tinh Tinh.
Cô theo trí nhớ bắt xe về nhà. Xe chạy hơn ba tiếng cuối cùng cũng dừng lại trước một ngôi nhà hai tầng. Tần Nguyên thong thả kéo hành lí trở về nhà.
Ba tiếng ngồi xe đủ để Tần Nguyên sắp xếp lại lời nói của mình. Ngôi nhà hai tầng hiện ra rước mắt, Tần Nguyên kéo hành lí lại gần cửa đã nghe tiếng đứa con trai của cô khóc lóc đòi mẹ.
Vội vàng đẩy cửa, một bóng dáng nhỏ bé đã chui thẳng vào lòng cô:
“Mẹ ơi, mẹ bỏ Tinh Tinh hu hu hu!!”
Cánh tay thon dài của cô ôm lấy thằng bé nhẹ nhàng vỗ về:
“Ngoan nào, mẹ chỉ đi công việc thôi, không phải bây giờ mẹ đã về rồi sao?”
“Bé ngoan của mẹ, bảo bối của mẹ, mẹ sao có thể bỏ con được chứ?”
Cha Tần bên cạnh cũng không vừa lòng với hành vi bỏ con trai đi vài ngày của cô, ông lên tiếng:
“Nguyên Nguyên à, lần này con làm Tinh Tinh sợ rồi!”
“Dạ con sai rồi!”
Tần Nguyên vội vàng nhận sai, thừa nhận tội lỗi của mình.
Ông Tần vô cùng ngạc nhiên với cô, bởi vì mỗi lần trước đây trách cô vài câu cô đã vùng vằng giận dỗi. Lần này ra ngoài lâu như vậy chắc đã chịu thiệt với người khác rồi.
Tuy hơi đau lòng cho con gái của mình nhưng thấy cô hiểu chuyện hơn thì ông cũng thấy vui trong lòng.
Tần Nguyên nhìn cha mẹ tóc đã bạc hơn nữa, cô bỗng hiểu ra nguyên chủ trước đây đã được họ yêu thương lo lắng như thế nào. Chỉ mới rời đi vài ngày mà quầng mắt cha mẹ nguyên chủ thâm quầng…
Thở dài trong lòng, cô có hơi ghen tị rồi.
Tần Nguyên nhìn cha mẹ nguyên chủ, cô lựa lời nhẹ nhàng nhất để nói ra ý muốn của mình.
“Cha mẹ, con suy nghĩ kĩ rồi, con muốn đưa Tinh Tinh theo quân.”
“Con nói gì?”
Mẹ Tần là người lên tiếng, vẻ ngạc nhiên trên mặt bà lộ rõ ràng. Con gái của bà vô cùng sợ cực khổ, giặt quần áo thì sợ hư tay, quét nhà cũng sợ bụi, đi chợ cũng sợ nắng giờ lại muốn theo quân?
Phải biết theo quân ở bộ đội vô cùng cực khổ. Đơn vị mà Lục Dã ở là ở tận thành phố E, nơi có núi rừng dày đặc, nắng nóng như đổ lửa, vật tư cũng không hiện đại như ở thành phố Y này.
Bà cũng sợ Tần Nguyên cực khổ.
Tần Nguyên nhẹ nhàng vỗ tay mẹ, cô lên tiếng:
“ Con suy nghĩ kĩ rồi cha mẹ ạ! Là con quá đáng khi không cho Tinh Tinh ở gần ba của nó. Với chức vị của Lục Dã đáng lẽ đã đưa được vợ con theo quân từ lâu, nhưng vì con sợ cực khổ, đã từ chối anh ấy. Giờ con nghĩ kĩ rồi, con muốn dẫn Tinh Tinh đoàn tụ cùng với anh ấy.”
Cha Tần im lặng nghe những lời con gái nói nãy giờ, ông gật đầu:
“Được rồi, ba hiểu. Con có thể đi, con nhớ hãy báo cho thằng bé Lục Dã, để nó còn sắp xếp mà đón các con. Ba hi vọng con và thằng bé có thể sống hoà hợp với nhau, ba thấy nó rất tôn trọng con, hi vọng tụi con có thể sống hạnh phúc.”
“Vâng ạ! Con dẫn Tinh Tinh lên ngủ rồi sẽ nhắn cho Lục Dã sau ạ!”
Ba Tần gật đầu, Tần Nguyên nhanh chóng dẫn con trai lên lầu.
Dùng tất cả kĩ năng mà mình có được cô dỗ Tinh Tinh ngủ rồi mới trở về phòng thu dọn đồ đạc.
Làm xong, đi tắm xong xuôi Tần Nguyên mới nhớ tới việc báo cho chồng cô biết.
Mở điện thoại lục tìm số “chồng” thì phát hiện nguyên chủ lưu tên Lục Dã là “Đồng Chí Lục!”
Tần Nguyên nhíu mày, trời ơi, hàng ngon thế này mà nguyên chủ không động lòng sao??
Tại sao lại lạnh lùng xa cách như vậy chứ!!!!
Không được!!!
Vợ chồng thì không thể như vậy, Tần Nguyên bình tĩnh xoá ba chữ Đồng chí Lục rồi đổi lại bằng Chồng yêu!
Xong xuôi thì cô nhắn tin cho anh chứ còn gì nữa:
“ Chồng yêu ơi, em và Tinh Tinh muốn theo quân đến ở với anh, chúng ta sẽ đoàn tụ, anh nhận được tin thì trả lời cho em nhé! Vợ yêu anh!”
——
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)