“Vừa rồi trả lời rất tốt.”
Trong hậu trường, cô Triệu mỉm cười nhìn Sơ Nghiên, “Không trách tôi đấy chứ?”
Sơ Nghiên cười: “Sao có thể ạ.” Làm sao dám.
Có điều cũng vì câu hỏi có chút mạo phạm đó mới kích thích Sơ Nghiên trả lời như vậy.
Bây giờ trên Weibo đã có người đang khen cô.
Sơ Nghiên và cô Triệu cùng đi vào thang máy, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi, vừa rồi cô có nhắc đến người tiết lộ, cháu có thể hỏi là ai được không? Để cháu có thể đích thân giải thích hiểu lầm cho người đó.”
Cô Triệu suy nghĩ một chút: “Cái này tôi cũng không rõ lắm, cô có thể hỏi đạo diễn xem.”
Sơ Nghiên “A” một tiếng, cười đưa bà ra ngoài: “Hôm nay cô vất vả rồi ạ.”
Cô Triệu mỉm cười gật đầu: “Không đi sao?”
Sơ Nghiên: “Cháu còn đợi bạn một lát.”
Tiếu Văn Lễ và Vương Tiếu Tiếu đứng ở đại sảnh, vừa lúc thấy Sơ Nghiên từ thang máy đi ra.
Tiếu Văn Lễ cảm thán một câu: “Nói ra lâu lắm rồi anh mới gặp bạn học Tiểu Nghiên.”
Vương Tiếu Tiếu cười nhướng mày: “Ý anh là dùng tất cả thời gian cho em rồi chứ gì?”
Tiếu Văn Lễ hơi nheo mắt: “Rất hiểu anh.”
Sơ Nghiên quay đầu lại, vừa vặn thấy hai người bọn họ, vui vẻ chạy qua.
Dáng vẻ kia vẫn là cô gái nhỏ hoạt bát như trước đây, mái tóc tung bay, vô cùng trẻ trung.
Tiếu Văn Lễ: “Chậm thôi, cẩn thận ngã.”
Sơ Nghiên cười hì hì dừng lại: “Hôm nay sao lại rủ em đi chơi thế?”
Tiếu Văn Lễ cười nhìn Vương Tiếu Tiếu, Tiếu Tiếu vô cảm nói: “Nhớ em.”
Sơ Nghiên rõ ràng không tin.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)