Lúc Sơ Nghiên mở mắt ra, nhìn thấy trước mắt là một cây cổ thụ khô héo.
Những cành cây xơ xác, chỉ còn sót lại vài chiếc lá vàng úa, gió thổi qua liền lắc lư rơi xuống đất.
…… Vào thu rồi sao?
Rõ ràng đêm qua vẫn là giữa hè mà.
Cô mang theo cảm giác mơ màng sau khi ngủ dậy, cúi đầu nhìn chính mình, rồi lại ngẩng đầu nhìn bốn phía xung quanh, ngơ ngác đứng hồi lâu, sắc mặt chậm rãi thay đổi.
Đây là đâu?
Trên người cô còn mặc bộ quần áo ngủ tối qua, nhưng xung quanh lại không phải căn phòng ấm áp thoải mái quen thuộc.
Gió thu thổi qua, cánh tay trắng nõn thon dài nổi da gà.
Nhưng Sơ Nghiên không rảnh lo lạnh, trong lòng cô dần bị nỗi sợ hãi bao trùm, luống cuống đi về phía trước vài bước.
Đây không phải lần đầu tiên bỗng nhiên tất cả mọi thứ xung quanh đều trở nên xa lạ.
Chẳng lẽ, cô lại xuyên?
Bọn họ tụm năm tụm ba chỉ trỏ, nhìn kĩ vẻ mặt dưới mái tóc rối bời của cô xem cô có bình thường không.
Nhưng khi cô gái tóc dài này vừa ngẩng đầu lên, những tiếng xì xào đột nhiên im bặt.
Vì cho dù cô có hành vi cử chỉ kỳ quái đi chăng nữa, nhưng cô vẫn có một gương mặt xinh đẹp giống như minh tinh.
Có người không nỡ nhìn cô đi chân trần trên đường, tốt bụng tiến lại gần, ấm áp hỏi: “Cô gái, cô lạc đường sao? Có cần giúp đỡ không?”
Sơ Nghiên ngẩng đầu lên, thấy là một cậu thanh niên, cũng không nhận ra cô.
Cô ôm một tia hy vọng cuối cùng còn sót lại, run rẩy hỏi: “Anh có biết một minh tinh rất nổi tiếng tên là Lâu Niệm không?”
“Lâu Niệm?” Cậu thanh niên suy nghĩ một chút, “Chưa từng nghe qua, rất nổi tiếng sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)