Cơn ác mộng đó dường như chỉ là một đoạn nhạc đệm lướt qua trong cuộc sống, ngày tháng cứ thế chậm rãi trôi đi như dòng nước.
Mặc dù ngày đó xem như đã xác định quan hệ, nhưng đối với Sơ Nghiên dường như cũng có gì khác biệt lắm.
Vẫn chạy lịch trình khác nhau như thường lệ, lúc rảnh rỗi thì giành giật từng giây nghỉ ngơi.
Nán lại ở thành phố A mấy ngày, Sơ Nghiên liền bay đi tỉnh khác chụp bìa tạp chí, lên xuống máy bay đều nhận được tin nhắn của Lâu Niệm.
Cô vừa đi theo ekip vừa cúi đầu trả lời tin nhắn.
tóc tùy tiện búi củ tỏi, trên người mặc một chiếc áo hoodie rộng thùng thình, nhìn qua hoàn toàn chính là một cô gái đang rơi vào bể tình.
Tiểu Uông xuất quỷ nhập thần xuất hiện bên cạnh cô, buồn bã nói: “Có mùi mờ ám nha……”
Sơ Nghiên đẩy mặt hắn sang một bên, cất điện thoại: “Trẻ con đừng có tò mò.”
“Em chỉ nhỏ hơn chị có một tuổi thôi được không!” Tiểu Uông bất mãn quay mặt lại, lộ ra vẻ mặt xen lẫn hâm mộ, khao khát, còn có chút ghen tuông: “Có phải chị với ông chủ……”
Tiểu Uông: “Từ thân đến tâm em đều rất trong sáng!”
Đuổi Tiểu Uông đi, Sơ Nghiên lại không khỏi hơi thất thần.
Tiến độ của cô dường như luôn chậm hơn người khác một nhịp thì phải?
Trước mắt thì cô và Lâu Niệm vẫn là thuần khiết trong sạch —— không đúng, cũng không phải thuần khiết, ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi, nhưng tiến thêm một bước nữa thì……
Sơ Nghiên nghĩ đến cảnh tượng kia một chút, mặt đỏ bừng lên.
Bỏ đi, cô che mặt, để tính sau.
—
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)