Ngay cả bản thân Sơ Nghiên cũng không rõ, rốt cuộc là cô tới xem phim, hay đơn giản chỉ là muốn ở cạnh Lâu Niệm một lát.
Phim cũng không chọn cẩn thận, chỉ chọn suất chiếu muộn nhất.
Bây giờ xem, hóa ra là một bộ phim văn học dài dòng và nhàm chán.
Hiển nhiên những người xem khác cũng không hứng thú với bộ phim.
Nhưng dù sao cũng đã tốn tiền, Sơ Nghiên vẫn nghiêm túc xem một lát.
Nhưng vì vị trí nên cặp tình nhân hôn nhau đến quên mình kia vẫn lọt vào khóe mắt của cô.
Mặt Sơ Nghiên hơi nóng lên, che miệng ngáp một cái để che giấu.
Lúc này, Lâu Niệm trầm mặc nãy giờ thấp giọng mở miệng: "Em buồn ngủ rồi à?"
Kỳ thật Sơ Nghiên không buồn ngủ chút nào, nhưng lại không thể nói là mình xấu hổ, đành phải gật đầu: "Có chút."
Cô nói xong, cánh tay đặt trên vai cô của Lâu Niệm nhẹ nhàng trượt xuống, ôm lấy eo cô.
Sơ Nghiên cảm thấy hướng đi này không ổn, hơi ngồi thẳng dậy: "Anh làm gì vậy?"
Lâu Niệm đã nhịn từ khi cặp tình nhân kia bắt đầu, giọng nói hơi khàn, những ngón tay hơi lạnh chạm vào mặt cô: "Làm em tỉnh táo một chút."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)