Con tim Tô Hồi Ý đột nhiên chệch một nhịp, nhanh chóng vùi đầu xới cơm ăn.
Phạm vi tầm mắt của cậu thu nhỏ lại chỉ còn bằng miệng bát, nhưng thi thoảng vẫn có thít bò được gắp vào trong bát nhấn mạnh độ tồn tại của người đối diện.
Tô Hồi Ý ăn được một nửa thì đặt bát xuống, “Anh hai, em không ăn được, anh mau ăn đi.”
“Dạ.”
Hai người ăn canh xong, Tô Trì hỏi cậu đã ăn no chưa, Tô Hồi Ý nói no rồi, Tô Trì bèn gọi nhân viên phục vụ đến tính tiền.
“Anh hai, để em trả cho. “
“Tôi đang theo đuổi em, mà còn để em trả tiền.” Tô Trì liếc mắt nhìn cậu, “Tôi đuổi theo em đòi nợ hay gì?”
“… “
Lúc Tô Trì nói lời này thì nhân viên phục vụ đúng đến gần, cô nghe vậy bất chợt ngước lên nhìn về phía Tô Hồi Ý!
Tô Hồi Ý thấy trên mặt mình hơi nóng, vẻ mặt Tô Trì vẫn tự nhiên như trước, “Hơn nữa có lần nào tôi để em bỏ tiền chưa?”
Ánh mắt của nhân viên phục vụ đã bắt đầu ùn ùn trút xuống ước ao ngập trời ngập đất…
Tô Hồi Ý chính thức cạn lời. Tô Trì đúng là chưa từng để cậu phải trả tiền bao giờ, hơn nữa đi cùng anh ba anh tư cũng chưa bao giờ để em trai phải bỏ tiền ra, rất có phong thái của người anh cả.
Nhân viên phục vụ đang quẹt hóa đơn bên cạnh, hai người đứng dậy chuẩn bị rời đi. Trước khi đi Tô Hồi Ý muốn vào nhà vệ sinh rửa tay, Tô Trì đứng ngoài cửa ra vào chờ cậu.
Cô nhân viên vừa rồi mới ghi đồ ăn cho khách khác xong đi ngang qua cửa, nhìn thấy Tô Trì thì không kịp được dừng một lúc, sau đó nhỏ giọng nói, “Anh đẹp trai, chúc anh sớm ngày theo đuổi được người yêu nha.”
Bình thường cô không hay bắt lời với khách hàng, nhưng cặp đôi hôm nay thì bất kể là nhan sắc hay khí chất gì thì đều là tuyệt phối cả!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

