Sức nắm trên cổ tay buông lỏng, Tô Hồi Ý nhanh chóng rút tay về. Người làm đúng lúc từ ngoài cửa đi tới, “Cậu út có chuyện gì không ạ? Ồ, có cậu hai ở đây nữa này.”
Cô nhìn hai người đứng mặt đối mặt nhau, Tô Hồi Ý cúi thấp đầu mặt hơi đỏ lên, mi tâm hơi cau lại. Tô Trì ở đối diện một tay buông thõng bên người, một tay cầm cái ly đứng nhìn cậu út.
“…sao vậy ạ?”
Tô Trì nghiêng đầu nói với người làm, “Không có việc gì, em ấy không biết dùng lò vi sóng, việc ở đây để tôi lo là được rồi.”
“Ò ò… “ Người làm lại đảo mắt qua hai người một lần nữa, luôn cảm thấy bầu không khí có chỗ nào đó không ổn lắm. Chắc không phải là cậu út muốn uống nước trái cây, cậu hai không cho nên hai người đang cãi nhau đó chứ!
Cô đang suy nghĩ, thì nghe Tô Trì nói, “Cô về nghỉ ngơi đi.”
Trong giọng nói mơ hồ có ý muốn cô rời đi, người giúp việc nhanh chóng đáp một tiếng rồi xoay người rời khỏi.
Không gian một lần nữa trở về với trạng thái chỉ có hai người.
Tô Hồi Ý vừa mới bình tĩnh lại từ trong bối rối, cậu ngẩng đầu lên liếc nhìn biểu cảm của anh hai mình, “Tại sao ban nãy anh không buông tay? “
Tô Trì nói, “Nắm thì làm sao.”
Tô Hồi Ý cuống lên, “Bị người khác nhìn thấy lôi lôi kéo kéo thế là không được!”
Tô Trì đánh thức cậu, “Bình thường cái cảnh em rúc vào nách tôi mấy cô đó thấy ít hả?”
Cạch, cái ly được bỏ vào trong lò vi sóng, cửa lò đóng lại.
Tô Trì giơ tay nhấn vào công tắc, dùng giọng điệu bình thường để trần thuật, “Em vừa mới kêu tên của tôi.”
Thình thịch! Đáy lòng Tô Hồi Ý căng thẳng. Dưới tình thế cấp bách nên ban nãy cậu đã bật thốt ra miệng, còn tưởng là Tô Trì không chú ý đến.
Cuối cùng thì vẫn tìm y tính toán nợ nần!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
