Tô Hồi Ý trong lòng Tô Trì đứng bất động tại chỗ.
Bàn tay đang đè bên hông cậu có vẻ như tinh ý đoán được, nhẹ nhàng xoa cậu một cái, hòng muốn xoa cậu mềm xuống, “Còn điều gì muốn hỏi nữa, tôi nói cho em nghe.”
Tô Hồi Ý bị xoa run lên một cái, “Không, không còn, rất rõ ràng. “
Tô Trì nói, “Vậy thì tốt. “
Tốt cái gì mà tốt, Tô Hồi Ý đã muốn kêu chít chít với anh hai mình —— làm gì có ai ném bóng thẳng như thế chứ, giờ đầu óc cậu loạn tùng phèo hết rồi nè!
Hơi thở chầm chậm trên đỉnh đầu cậu mang theo hơi nóng khắc chế, sau khi Tô Hồi Ý lấy lại tinh thần thì vội giơ tay che lại.
Cánh tay đang ôm cậu thoạt tiên theo phản xạ có điều kiện hơi siết lại một chút, sau hai giây thì buông cậu ra.
Khoảng cách giữa hai người kéo dài, Tô Hồi Ý cảm giác mình bình tĩnh hơn chút, cậu cân nhắc mở miệng, “Anh hai, anh… anh nghĩ gì vậy?”
Nghĩ gì mà thích cậu thế?
Tô Trì trả lời, “Tôi muốn ôm thêm một cái nữa.”
“… “
Cậu không có hỏi chuyện đó! Tô Hồi Ý đè trái tim bé nhỏ của mình lại, “Ý em là, anh hai sao lại, lại có ý đó với em cơ chứ?”
“Tại sao lại không?” Tô Trì nói, “Tô Hồi Ý, em không nên tự ti.”
Giọng điệu của hắn nghiêm túc đến thế, Tô Hồi Ý ngẩn ra, bỗng nhiên thấy hơi xúc động, “Em không có…”
Tô Trì khen cậu, “Ví dụ như em đóng kép phụ pha trò (1) đâu có tệ. “
“… “
Ánh mắt Tô Hồi Ý tức thì sắc bén: Á à ra là chỉ xem trọng tài năng của cậu!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
