Tô Hồi Ý, “…”
Bảo sao cậu đang ngủ giữa chừng thì loáng thoáng nghe thấy trong dàn hợp xướng coong cong có lẫn đoạn điệp khúc cốc cốc, thì ra là anh hai mình gõ cửa.
Tô Hồi Ý chột dạ, “Vậy anh ăn chưa anh hai?”
Tô Trì cất máy tính bảng, đứng dậy đi vào trong phòng ăn, “Không có cậu thì tôi ăn cái gì.”
…hộc hộc! Tô Hồi Ý ôm con tim đuổi sát theo sau.
Có đôi khi cảm xúc được khơi ra rồi, thì giống như nhân bánh trôi vậy ọc ọc chảy ra ngoài, muốn túm lại cũng không túm được.
Giờ thì cậu cảm thấy mỗi một câu nói của Tô Trì đều như là đang thả thính mình.
Tô Hồi Ý tiến lên trước một bước để đóng cửa, ngay khi vừa đến gần, Tô Trì bỗng nhiên giơ tay xoa đầu cậu một cái, “Nếu như thật sự không ngủ được thì đi qua nói với tôi, tôi bảo đội thi công ngoài sân đi về trước.”
Cạch, cánh cửa được đối phương khép lại.
Một mình đứng trong phòng, Tô Hồi Ý đứng ngẩn người mặt đối mặt với cửa phòng ngủ đã đóng chặt lại. Tiếng ồn ngoài cửa xuyên qua cửa ban công, coong, coong, coong… như đang đánh trong lòng cậu.
Chết dở. Tô Hồi Ý hoảng hoảng hốt hốt nghĩ, anh hai mình thật sự như là đang thả thính mình vậy!
…
Giấc trưa của Tô Hồi Ý gần như là không thể ngủ ngon nổi.
Cậu nằm trên giường cứ mãi trằn trọc lăn qua lộn lại, anh hai thả thính mình tức là thích mình sao?
Tô Trì thích người khác, đây vốn đã là chuyện tương đối không thể tưởng tượng được rồi, chứ đừng nói đến việc người đó lại là cậu. Nếu như bảo là Tô Trì thích cậu, thế nhưng thói quen cà khịa cậu của hắn thì hình như vẫn không khác gì ngày thường; nếu như bảo là Tô Trì không thích cậu, thì những ánh mắt và cử chỉ đó lại không có lời giải thích nào hợp lý.
Kinh nghiệm tình trường trống rỗng của Tô Hồi Ý không hề có giá trị tham khảo trong chuyện này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
