Thế nhưng cuối cùng hắn chẳng nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng mà xa cách: “Tứ đệ muội nói... quả thực rất hợp lý.”
Lục Bạch Du biết mình chẳng thể khiến hắn tin tưởng chỉ bằng vài câu, nhưng nàng cũng chẳng để tâm.
Nàng lặng lẽ lùi hai bước, tránh khỏi tầm nhìn của hắn.
Cách đó vài mét, bên cạnh núi giả là một hàng dài người đứng đợi. Liếc mắt qua cũng đủ thấy, tất cả đều là lão bộc đã theo Cố gia hơn mười năm.
Ở cuối đội ngũ, lão quản gia vừa trả lại khế ước bán thân, cho họ vừa phát ngân lượng trợ cấp cho họ.
Cố lão phu nhân nháy mắt bị dời sự chú ý: “Trường Canh, sự tình còn chưa đến mức đường cùng, con... có phải hơi nóng vội quá không?”
Cố Trường Canh xoay người giữa tiếng khóc nức nở của mọi người, đẩy xe lăn vào phòng khách.
“Mẫu thân cần gì phải lừa mình dối người? Nếu việc này còn đường cứu vãn, mẫu thân cần gì phải bắt con viết thư hòa ly cho mấy đệ muội?”
Cố lão phu nhân im lặng thật lâu mới đáp: “Cố gia từng lập nhiều công lao cho Đại Nghiệp, bệ hạ dù không nhớ tình cũ, cũng sẽ không làm rét lạnh lòng chiến sĩ biên quan. Trường Canh, hay là con tiến cung cầu khẩn bệ hạ, biết đâu bệ hạ có thể mở lòng khoan dung?”
“Nương, chẳng lẽ người vẫn chưa hiểu sao? Chính vì bệ hạ không muốn làm rét lạnh lòng tướng sĩ biên quan, nên Cố gia mới có trận thua thế này.”
Lục Bạch Du thở dài não ruột: “Cho nên, mặc kệ là ai động tay động chân vào quân lương, kẻ chủ mưu thực sự đều là vị trên long ỷ kia.”
Nhìn bề ngoài, sự thất bại của Cố gia là do vô số sự trùng hợp chồng chất, nhưng xét đến cùng cũng chẳng thoát khỏi bốn chữ “công cao chấn chủ”.
Đương kim Thánh thượng vốn không phải bậc minh quân. Nếu không phải danh vọng Cố gia quá lớn, sớm đã thành cái gai trong mắt, sao hắn có thể dung túng Hộ Bộ cắt xén lương thảo của quân Trấn Bắc?
Nếu không phải lương thảo thiếu hụt, lão tứ và lão nhị của Cố gia sao có thể tham công liều lĩnh, chỉ huy sai lầm?
“A Du!” Môi Cố lão phu nhân run rẩy, sắc mặt trắng bệch vì câu nói đại bất kính của nàng: “Con đang nói bậy bạ gì đó?”
“Từ xưa tới nay, ví dụ về chuyện được cá quên nơm, thỏ chết chó săn bị nấu còn thiếu sao?” Lục Bạch Du lạnh lùng nhếch môi: “Quân không ra quân thì thần không cần giữ lễ. Bệ hạ đã nảy sinh ý muốn giết Cố gia, vậy chúng ta còn phải kiêng kị gì nữa?”
Cố Trường Canh bỗng ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng bỗng cuộn trào sóng dữ. Hắn như chợt ngộ ra điều gì, đáy mắt thoáng chốc hiện lên vô vàn cảm xúc.
“Hóa ra là thế, hóa ra là thế... lúc này thì mọi chuyện đã rõ ràng.”
Cho nên, dù kẻ nào hạ độc thủ với Cố gia, thì đầu sỏ thực sự vẫn chỉ có thể là người trên long ỷ đó.
Đôi mắt đen nhánh như ngọc của Cố Trường Canh hiện lên một tia lạnh lẽo.
Hắn nhắm mắt lại, khi mở ra đã giấu đi sóng ngầm trong đáy mắt, khôi phục vẻ bình thản như chưa từng có gì xảy ra.
“Mẫu thân, việc đã tới nước này, nuôi hi vọng hão huyền chính là tự tìm đường chết. Những lão bộc này đã theo Cố gia nhiều năm, không nên để họ bị liên lụy. Trừ Đông Xuyên ra, con không định giữ lại ai cả.”
Lục Bạch Du nhìn thoáng qua người nam tử mặc huyền y (áo đen) đang lặng lẽ đứng sau hắn. Nàng biết đó là Cố Đông Xuyên, con trai lão quản gia, cũng là thị vệ lớn lên cùng Cố Trường Canh.
Theo ký ức của nguyên chủ, Cố Trường Canh đã trả lại khế ước bán thân cho hắn từ ba năm trước, giúp hắn thoát nô tịch.
Lầu cao sắp đổ, người mà Cố Trường Canh giữ lại lúc này, lòng trung thành tất nhiên không có gì phải nghi ngờ.
Lục Bạch Du chợt nảy ra ý định: “Hầu gia có thể cho ta mượn Cố thị vệ dùng một chút được không?”
“Không được.” Cố Trường Canh đáp thẳng thừng, sắc mặt lạnh lùng: “Ta giữ hắn lại còn có việc khác.”
Lục Bạch Du cũng không tức giận.
Người được Cố gia dốc lòng bồi dưỡng hai mươi năm, tất nhiên có chỗ dùng lớn, không cho mượn cũng là điều dễ hiểu.
Chỉ tiếc nàng không có không gian dị năng, nếu không đã chẳng cần khó xử thế này.
Nàng vô thức vuốt ve cổ tay mình, cảm thấy hơi cộm lên. Nhưng giữa chốn đông người, nàng không tiện kiểm tra kỹ.
“Bên nương có người nào dùng được không? Yêu cầu tuyệt đối tin cậy và tốt nhất là không thường xuyên xuất hiện bên ngoài.”
Cố lão phu nhân chưa kịp trả lời, Cố Trường Canh đã ngước mắt nhìn nàng: “Ngươi muốn làm gì?”
Giọng điệu hắn không nghiêm khắc nhưng lại đầy vẻ cảnh giác.
Lục Bạch Du biết hành động của nguyên chủ đã khiến Cố gia có thành kiến với nàng, nhưng ai cũng có thể chỉ trích nguyên chủ, chỉ riêng nàng, kẻ đã chiếm lấy thân xác này thì không.
“Hai việc.” Lục Bạch Du giơ hai ngón tay: “Thứ nhất, ta muốn tìm người theo dõi Ngũ hoàng tử.”
Nàng tóm tắt sự việc gặp Ngũ hoàng tử ở Lục phủ hôm nay rồi nói: “Việc khác thường chắc chắn có vấn đề. Nếu ta đoán không lầm, Ngũ hoàng tử chắc chắn đang gặp rắc rối khó giải quyết, nhìn chằm chằm hắn biết đâu sẽ có thu hoạch bất ngờ.”
Cố Trường Canh rũ mắt, những ngón tay thon dài gõ nhịp lên tay vịn xe lăn. Hắn không đồng ý, cũng chẳng phản bác. Từ biểu cảm đó, Lục Bạch Du không đoán ra hắn đang nghĩ gì.
Cố Đông Xuyên tự cho là hiểu ý chủ tử, bèn nói: “Tứ phu nhân, lúc này Cố gia đã như tượng đất qua sông, bản thân còn khó bảo toàn, phân tâm đi theo dõi Ngũ hoàng tử liệu có cần thiết không ạ?”
Lời vừa dứt, một tiếng quát giận dữ vang lên từ phía cửa: “Được lắm Lục Bạch Du! Ta biết ngay ngươi không từ bỏ ý định mà, đến lúc này rồi mà còn không quên hỏi thăm hành tung Ngũ hoàng tử!”
Lục Bạch Du nhìn tiểu cô nương đang đùng đùng chạy vào, khẽ nhíu mày.
“Ngũ cô nương, ta biết nhân tâm một khi đã thành kiến thì khó lòng xóa bỏ. Nhưng mong ngươi trước khi nói hãy uốn lưỡi mấy lần. Nếu ta thực sự có ý với Tiêu Cảnh Trạch, hôm nay đã chẳng đoạn tuyệt với Lục gia để ngồi lên con thuyền sắp đắm là Cố gia này.”
Giọng nàng nhàn nhạt khiến Cố Dao Quang nghẹn lời. Một lúc lâu sau, nàng ta mới khó khăn thốt ra một câu: “Ai biết được ngươi có phải tới Cố gia làm nội ứng không?”
“Câm miệng!” Cố lão phu nhân lạnh lùng quát: “Cố Dao Quang, con vào từ đường quỳ cho ta.”
“Quỳ thì quỳ!” Cố Dao Quang trừng mắt nhìn Lục Bạch Du: “Đại ca, huynh vốn là người sáng suốt nhất, ngàn vạn lần đừng để bị nàng mê hoặc.”
Cố Trường Canh ngẩng đầu khỏi vẻ trầm tư, dịu dàng cười với nàng ta: “Đây không phải chuyện muội nên lo. Ngoan, nghe lời mẫu thân đi, nếu không lát nữa sẽ không chỉ đơn giản là quỳ từ đường đâu.”
Cố Dao Quang nghe ra sự nguy hiểm trong giọng điệu của hắn, không dám hé răng, tức tối bỏ đi.
Lục Bạch Du lúc này mới nhìn Cố Trường Canh: “Hầu gia cũng nghĩ như vậy sao?”
Cố Trường Canh nhìn nàng một lúc rồi bỗng nói: “Đông Xuyên, ngươi lập tức phái người theo dõi phủ Ngũ hoàng tử. Nếu có gió thổi cỏ lay, không cần báo cáo, cứ tùy cơ ứng biến là được.”
“Rõ, hầu gia.” Cố Đông Xuyên lĩnh mệnh rời đi.
Cố Trường Canh tiếp tục hỏi: “Chuyện thứ hai là gì?”
“Cố gia hiện giờ toàn người già trẻ nhỏ, hầu gia đã nghĩ tới chưa, nếu Cố gia bị lưu đày, ngài phải làm sao để cả nhà tới được Bắc địa bình an?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)