Một khắc sau, xe ngựa dừng lại trước cổng Hầu phủ.
Lục Bạch Du còn chưa kịp nhảy xuống xe thì thấy một cỗ kiệu nhỏ bên cạnh cũng vừa hạ xuống.
“Nương.”
Một thiếu nữ tuổi trăng tròn xốc rèm kiệu bước ra. Nàng mặc bộ váy lụa mỏng màu xanh nhạt, khi cười để lộ lúm đồng tiền duyên dáng. Dáng vẻ uyển chuyển nhẹ nhàng tựa như mầm liễu mới nhú ngày xuân, vừa ngọt ngào lại vừa xinh xắn.
Chỉ tiếc nụ cười ấy chưa kịp lan tỏa đã vội tắt ngấm khi nàng nhìn thấy Lục Bạch Du.
“Tẩu tẩu không phải về nhà ngoại cầu viện binh sao? Sao lại chạy về Hầu phủ của chúng ta làm gì?”
“Các con đều là cốt nhục của Cố gia, là hy vọng tương lai của dòng tộc. Cố gia hiện đã đến thời khắc nguy cấp tồn vong, nếu các con còn không biết đoàn kết, chưa đợi người ngoài tấn công thì Cố gia tự mình đã tan rã rồi.”
Cố Dao Quang trong lòng vẫn còn chút không phục, nhưng nghe những lời nghiêm nghị ấy, nàng đành ngoan ngoãn cúi đầu, không dám ho he thêm nửa lời.
“Xin lỗi.” Cố lão phu nhân nhắc lại.
“Xin lỗi!” Cố Dao Quang uất ức cắn môi, khóe mắt rưng rưng nước mắt, dậm chân nói: “Như vậy được chưa?”
Dứt lời, nàng cũng không đợi Lục Bạch Du đáp lại, liền xách váy xoay người chạy biến vào trong phủ.
Cố lão phu nhân bất đắc dĩ thở dài: “A Du, con đừng để trong lòng. Đứa nhỏ này trẻ người non dạ, bị ta chiều hư rồi.”
“Không sao ạ.” Lục Bạch Du cười nhẹ, không mấy để ý: “Chuyện trước đây con cũng có lỗi, không thể hoàn toàn trách ngũ muội muội.”
Cố Dao Quang thân thiết với tứ ca Cố Khải Minh nhất. Biết được nguyên chủ không chịu viên phòng với Cố Khải Minh, trong lòng cô nương này khó tránh khỏi sinh ra hiềm khích.
Nhưng nàng ấy đâu biết, người giữ thân như ngọc vì người trong lòng không chỉ có một mình nguyên chủ. Mà người phu quân trên danh nghĩa của nàng, Cố Khải Minh, trong lòng thật ra cũng cất giấu một bóng hình bạch nguyệt quang.
“Nương, chúng ta vào thôi.”
Lục Bạch Du vốn tưởng rằng lúc này Cố phủ đã lòng người hoảng loạn, nhưng khi bước qua ngạch cửa, nàng mới phát hiện người nhà họ Cố tuy thần sắc lo âu nhưng vẫn làm việc đúng chức trách, trong loạn vẫn có trật tự.
Lòng nàng không khỏi thầm thán phục, cho đến khi theo chân Cố lão phu nhân vào phòng khách, nàng mới nhận ra dưới mái hiên kia có một cây “định hải thần châm” đang trấn giữ sự an ổn của cả gia tộc.
(*) PC: Định hải thần châm: Cây gậy như ý của Tôn Ngộ Không dùng để trấn giữ biển cả. Ở đây dùng làm ẩn dụ chỉ người trụ cột vững chắc, mang lại sự an tâm và ổn định cho gia tộc.
Đó là một nam nhân ngồi trên xe lăn có khuôn mặt góc cạnh, ánh nhìn trầm tĩnh như nước hồ thu.
Tiết trời đang độ giao mùa cuối hạ đầu thu, trên đầu gối hắn đắp một tấm chăn lông dê mỏng.
Bộ thường phục màu xanh đen tuy tôn lên bờ vai rộng và vòng eo săn chắc, làm toát lên khí chất cao ngạo, nhưng cũng khiến gương mặt tuấn tú vốn mang vẻ bệnh tật của hắn càng thêm tái nhợt.
Ánh nắng giữa trưa xuyên qua tán cây rậm rạp chiếu lên người hắn, khiến hắn một nửa chìm trong bóng tối u tịch, một nửa đắm mình trong quầng sáng rực rỡ. Ánh sáng và bóng tối đan xen, phủ lên ngũ quan tuấn mỹ mà lãnh đạm ấy một lớp màn bí ẩn, làm cho ngũ quan vốn đã hoàn mỹ của hắn càng thêm thoát tục, không thể chê vào đâu được.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn chậm rãi ngước mắt, vừa vặn chạm phải ánh nhìn đang dò xét của Lục Bạch Du.
“Hầu gia.” Bị bắt gặp, Lục Bạch Du không hề chột dạ, trái lại còn nở một nụ cười điềm tĩnh, tự nhiên.
Ánh mắt Cố Trường Canh dừng trên người nàng giây lát rồi nhẹ nhàng “ừm” một tiếng. Hắn chuyển tầm mắt về phía Lục Gia Hòa đang được nàng dắt tay, trong đáy mắt tĩnh lặng thoáng hiện lên vài phần bất ngờ.
“A Du đã để Lục đại nhân viết văn thư đoạn tuyệt quan hệ, Gia Hòa cũng đã nhập vào hộ tịch Cố gia chúng ta.” Cố lão phu nhân nhìn ra sự nghi hoặc của nhi tử, bèn giải thích: “Trường Canh, chuyện cũ đã qua, từ nay về sau hai người nàng chính là người thân của chúng ta.”
Cố Trường Canh nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía Lục Bạch Du lần nữa, không còn vẻ hờ hững như ban đầu mà thêm vài phần soi xét kỹ lưỡng.
“Lục gia đối xử với ngươi không tốt, nhưng dẫu sao cũng tốt hơn cái hố lửa Cố gia này. Tứ đệ muội làm vậy, thật khiến người ta khó hiểu.”
Ngón tay thon dài của hắn đặt trên tay vịn xe lăn hơi cong lại, gõ nhịp nhàng từng cái, tựa như đang trầm tư suy tính.
Lục Bạch Du biết hành động của mình đã khiến hắn nghi ngờ. Nhưng nàng cũng không định giải thích quá nhiều.
Trong tình huống biết rõ tính cách của nguyên chủ, muốn lừa gạt người Cố gia cũng không phải chuyện khó.
Song, tính cách của nàng và nguyên chủ khác nhau một trời một vực, nàng cũng chẳng có hứng thú đóng vai người khác cả đời.
Thay vì sau này phải nơm nớp lo sợ bị vạch trần, chi bằng ngay từ đầu cứ sống thật là chính mình.
Lục Bạch Du khẽ nhếch môi, cười tủm tỉm đáp: “Họa phúc trên đời này sớm tối khôn lường, ai mà nói chắc được? Lục Văn Khiên làm quan bất chính, sớm muộn gì cũng gặp đại họa. Đã cùng là hố lửa, tại sao ta không chọn một cái dễ chịu hơn một chút?”
Ánh mắt Cố Trường Canh nhìn nàng càng thâm sâu khôn tả. Trong khoảnh khắc đối mặt ngắn ngủi ấy, giữa hai người dường như đã diễn ra một cuộc giao phong ngầm đầy sóng gió.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)