Lục Bạch Du hỏi dứt khoát: Cố gia hiện giờ tất cả đều là người già phụ nữ và trẻ em, Hầu gia đã nghĩ tới chưa, nếu Cố gia bị lưu đày, ngài nên làm thế nào để đưa cả gia đình này bình an tới Bắc địa? Lại làm thế nào để sau khi tới Bắc địa, Cố gia có tài chính để Đông Sơn tái khởi?”
Trong nguyên tác, ngoại trừ Cố Trường Canh, toàn bộ Cố gia đều chết trên đường lưu đày.
Bi kịch này khiến Cố Trường Canh hoàn toàn hắc hóa.
Vì báo thù, hắn từ một đại anh hùng chiến công hiển hách biến thành đao phủ biến Đại Nghiệp thành địa ngục trần gian.
Vì thế, hắn gánh trên lưng tiếng xấu suốt đời.
Cho đến khi hắn chết trận, những bá tánh từng được hắn bảo vệ bằng cả tính mạng vẫn còn đang không ngừng lên án hắn.
Buồn cười chính là, kẻ chủ mưu của tất cả chuyện này lại được ca công tụng đức, trở thành anh hùng cứu khổ cứu nạn, bình định thiên hạ.
(*) PC: cứu khổ cứu nạn, bình định thiên hạ: Cứu giúp người gặp khó khăn, nạn ách, mang lại cuộc sống bình an, thịnh vượng.
Nhìn thấy người Cố gia, Lục Bạch Du luôn nhớ tới đám quân nhân dùng mạng che chở dân chúng Hoa Quốc kiếp trước.
Bọn họ biết rõ mình là châu chấu đá xe, lại vẫn tre già măng mọc liều mạng lao về phía Thi Hoàng.
Vì người khác ôm củi sưởi ấm, không nên để họ chết cóng trong gió tuyết.
Cho nên Lục Bạch Du rất khó nói rõ ràng lúc ấy mình tự bạo có thật sự là do chán sống, hay là bị nhiệt huyết của bọn họ cảm nhiễm?
Giống như nàng biết rõ ở cái nơi hoàng quyền tối thượng này giảng công lý chính nghĩa là một trò cười.
Nhung điều đó không ảnh hưởng đến việc nàng không đành lòng nhìn Cố gia trung liệt rơi vào kết cục thê thảm như thế.
Lục Bạch Du tuy rằng địa vị thấp bé, không có năng lực gì, cũng muốn bảo vệ đốm lửa nhỏ của Cố gia.
“Tứ đệ muội muốn nói gì, cứ nói thẳng.” Cố Trường Canh không trả lời, ánh mắt nhìn nàng lại sâu thẳm và phức tạp.
Tầm mắt hai người giao nhau giữa không trung.
Chỉ một cái nhìn, Lục Bạch Du đã biết trong lòng hắn đã có kế hoạch.
Vì thế nàng cười cười: “Không bằng ta và Hầu gia cùng viết suy nghĩ trong lòng xuống, xem ai có biện pháp tốt hơn, thế nào?”
Thấy Cố Trường Canh cũng không phản bác, nàng dùng ngón tay thon dài chấm nước trà, viết xuống hai chữ to trên bàn gỗ hoa lê.
Sau phút giây nhìn nhau, hai người đồng thời mở bàn tay đang che hờ, lộ ra hai chữ “Thương đội” đầm đìa nước.
Có thương đội, là có thể thuê tiêu cục hộ tống.
“Vậy chút ta sẽ đưa hai vạn lượng ngân phiếu đến tay Hầu gia, còn về hàng hóa buôn bán, ta kiến nghị Hầu gia cân nhắc các mặt hàng như lá trà, đại hoàng, tơ lụa... những vật phẩm mà dân du mục có nhu cầu cấp thiết.”
Cố Trường Canh hơi nhướng mày: “Sao ngươi dám bảo đảm nơi chúng ta lưu đày nhất định là Bắc địa? Ta tuy đã tàn tật, nhưng ở quân Trấn Bắc ít nhiều còn chút uy vọng. Hoàng thượng đã kiêng kỵ Cố gia, sao có thể thả hổ về rừng, lưu đày ta đi Bắc địa?”
Lục Bạch Du hơi sửng sốt.
Nàng tuy không biết nguyên do trong đó, nhưng nơi Cố gia cuối cùng bị lưu đày đúng là Bắc địa không sai.
Nhưng phân tích của Cố Trường Canh cũng rất có lý.
Lấy uy vọng của Cố gia trong quân, thả hắn đi Bắc địa không khác gì là thả rồng về biển lớn, Cẩu Hoàng đế sao có thể chôn xuống tai họa ngầm như vậy cho mình?
Nàng nhất thời có chút ảo não, sớm biết có một ngày nàng sẽ xuyên sách, nàng nhất định sẽ học thuộc lòng toàn bộ nội dung.
“Nếu ta đoán không sai, nơi lưu đày của Cố gia hẳn là Lĩnh Nam hoặc Nhai Châu mới đúng.”
Thấy nàng trầm mặc không nói, Cố Trường Canh uốn lượn ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ tay vịn xe lăn, nói: “Sai một ly đi nghìn dặm, Tứ đệ muội còn muốn đánh cược chuyến này sao?”
Nam Bắc khác biệt, hàng hóa buôn bán tự nhiên cũng không giống nhau.
Nếu chuẩn bị sai hàng hóa, đừng nói kiếm tiền, e rằng sẽ lỗ vốn chổng vó.
“Cược!” Lục Bạch Du không phải người do dự thiếu quyết đoán, hơi suy nghĩ một chút liền dứt khoát nói:
“Nếu Hầu gia không yên tâm, có thể dùng bạc của ta chuẩn bị hàng hóa Bắc địa, dùng bạc của ngài chuẩn bị hàng hóa phương Nam. Như thế chia sẻ rủi ro, mặc kệ Cố gia bị lưu đày đến nơi nào, đều có vốn để xoay người.”
Cố Trường Canh nhìn nàng hồi lâu, ánh mắt sâu thẳm.
Nữ tử trước mắt bởi vì chán ăn, sớm đã gầy đến hơi biến dạng, ngay cả gò má đầy đặn ngày xưa cũng hơi hóp lại.
Chỉ có đôi mắt kia, đen nhánh trầm tĩnh, lấp lánh ánh hào quang mê hoặc, khiến nàng sinh ra loại cảm giác như hoàn toàn thay đổi.
“Tứ đệ muội đã lựa chọn Cố gia, từ nay chúng ta là người cùng thuyền, đương nhiên phải cùng gánh vác rủi ro và lợi ích. Những lời khách sáo như vậy, ngày sau không cần nói nữa.”
“Là ta lỡ lời.” Lục Bạch Du cười tủm tỉm sửa lại miệng, biết nghe lời phải nói: “Vậy cảm tạ đại bá.”
Hai người nhanh chóng thống nhất lại chi tiết về thương đội, Lục Bạch Du lại lấy ra hai vạn lượng ngân phiếu giao cho hắn.
Cố Trường Canh không nhận ngân phiếu này, cũng không hỏi nàng tiền này từ đâu mà có.
Hắn lại lần nữa ngước mắt nhìn nàng, đôi mắt đen tĩnh lặng như có sức mạnh thấu hiểu lòng người, khiến Lục Bạch Du cho rằng hắn đã phát hiện ra điều gì.
Nhưng rất nhanh hắn khẽ mỉm cười, từ trong tráp lấy ra một vạn lượng ngân phiếu đưa tới trước mặt nàng.
“Cố gia cầm quân nhiều năm, phụ thân ta và các huynh đệ chưa bao giờ có thói quen ăn không ngồi rồi, mấy năm nay Hoàng thượng ban thưởng cũng đều cầm đi trợ cấp quân lương và cái ăn cho các huynh đệ. Không sợ Tứ đệ muội chê cười, Hầu phủ bây giờ chỉ còn vẻ hào nhoáng bên ngoài. Một vạn lượng này, đã là toàn bộ những gì ta có thể lấy ra.”
Nói đến khó khăn của Hầu phủ, thần sắc Cố Trường Canh rất bình thản, cũng không chút ngại ngùng.
“Quân báo đã vào kinh, thời gian của ta không còn nhiều. Nếu chuẩn bị thương đội cần người, ngươi cứ báo cho Cố Đông Xuyên, hắn sẽ thay ngươi an bài.”
Lục Bạch Du có chút sửng sốt.
Mặc dù Cố Trường Canh che giấu rất tốt, nhưng khi mới gặp, nàng vẫn nhìn ra được thành kiến nơi đáy mắt hắn.
Hiếm có người nào có thể trong thời gian ngắn như vậy vứt bỏ thành kiến trong lòng mình.
Càng miễn bàn đến việc cởi mở, chân thành với nàng.
Nhưng Cố Trường Canh làm được.
Chỉ riêng sự quyết đoán “dùng người thì không nghi, nghi người thì không dùng” này, có thể thấy được sự sát phạt quyết đoán của bậc làm tướng cùng khí độ và trí tuệ hơn người của hắn.
Nàng theo bản năng nhìn thoáng qua Cố lão phu nhân bên cạnh.
“Đây là hoàng thượng ban thưởng cho Hầu gia, không phải bạc công. Nó đã dám giao cho con, con cứ an tâm cầm lấy.” Cố lão phu nhân mặt bình tĩnh, trên mặt không có chút bất mãn nào.
“Hơn nữa Hầu phủ hiện giờ nhân tài thưa thớt, nhị tẩu tam tẩu con tuy rằng đảm đang, nhưng lại không có tài năng kinh thương, nương cũng không muốn các nàng ở lại chịu liên lụy cùng Cố gia. Con có học thức uyên thâm, lại có kiến thức như vậy, chuyện này thực sự không có người thích hợp hơn con.”
Bà vỗ vỗ tay nàng, lại nói: “Bạc công còn có năm ngàn lượng bạc, con nếu không chê ít, chút nữa nương cũng đưa hết cho con. Cho dù lỗ, cũng tốt hơn là bị tịch thu.”
Cố gia không chỉ không ăn không ngồi rồi, còn phải hàng năm móc tiền túi trợ cấp cho binh lính già yếu bệnh tật, thế nên Trấn Bắc Hầu phủ hiện giờ cũng chỉ là bề ngoài nhìn hào nhoáng.
Lục Bạch Du nhìn bà, lại nhìn Cố Trường Canh, thu lại ý cười: “Hầu gia tin ta?”
“Chuyện tới lúc này, ngươi cho rằng ta còn đường lựa chọn sao?” Cố Trường Canh khẽ thở dài, bất đắc dĩ cười nói: “Ta không biết Tứ đệ muội trước kia vì sao giấu tài, nhưng chỉ bằng vào kiến thức hôm nay của ngươi, liền đáng giá để ta đánh cược một lần. Hơn nữa chúng ta là người một nhà, ta không tin ngươi thì còn có thể tin ai đây?”
Lục Bạch Du vững vàng đón nhận ánh mắt hắn: “Ta không dám bảo đảm nhất định không phụ sự gửi gắm, nhưng ta nhất định dốc hết toàn lực.”
Vừa nói xong chính sự, lão quản gia liền dẫn người bắt đầu dọn thức ăn lên.
Cố Trường Canh nhìn thoáng qua thức ăn trên bàn có phần phong phú hơn ngày thường, khẽ thở dài: “Mẫu thân, lần này tạm tha cho Dao Quang, để muội ấy cùng chúng ta ăn xong bữa cơm này được không?”
Cố lão phu nhân im lặng giây lát, gật đầu với lão quản gia: “Làm theo lời Hầu gia.”
Có lẽ là bị giáo huấn, hoặc là ý thức được điều gì, trên bàn cơm Cố Dao Quang thập phần cẩn thận, cũng không dám dễ dàng mở miệng khiêu khích Lục Bạch Du nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)