Dừng một lát, nàng lại thử nói: “Hay là nương ghét bỏ nhi tức trước đây không hiểu chuyện, không muốn mang theo gánh nặng này?”
“Đừng suy nghĩ lung tung, nương nếu thật sự ghét bỏ con, hôm nay đã không đến.” Cố lão phu nhân nhìn nàng với ánh mắt có chút thương hại.
“Ai cũng có lúc đi sai đường, có thể kịp thời tỉnh ngộ thì không phải là sai lầm lớn. Những chuyện trước đây, sau này đừng nhắc lại nữa.”
Lục Bạch Du luôn cảm thấy bà đối với mình khoan dung đến mức có chút quá đáng.
Thế đạo này đối với nữ tử luôn đặc biệt khắc nghiệt, với những hành vi của nguyên chủ, đủ để Cố gia bỏ nàng tám lần cũng không quá.
Nhưng Cố lão phu nhân không chỉ không tức giận, còn chịu vào thời khắc mấu chốt kéo nàng một phen.
Nếu đây không phải là Cố lão phu nhân lòng dạ đặc biệt rộng lớn, thì nhất định có nguyên do gì khác.
Cố lão phu nhân: “Chuyện của mẫu thân con, là thật hay giả?”
Đương nhiên là bịa rồi!
Cuốn “Cẩm Lý Hoàng Hậu” này là Lục Bạch Du xem trước mạt thế.
Vì là ngôn tình kiểu cũ, tình tiết vô lý quá nhiều lại còn hạ thấp trí tuệ nhân vật, nàng thật sự không chịu nổi, nhảy xem vài chương rồi chạy đến khu bình luận xem độc giả chửi bới.
Mẫu thân của nguyên thân chỉ là một vai phụ không quan trọng, về cái chết của bà trong sách chỉ sơ lược qua, căn bản không nói rõ.
Cái gì mà danh sách của hồi môn, nàng càng chưa từng xem qua.
Vừa rồi ở Lục gia, nàng chỉ là nhất thời nảy ra ý định rồi thuận miệng lừa một phen.
Nhưng từ phản ứng chột dạ của người nhà họ Lục, suy đoán của nàng tám chín phần mười là đúng.
“Tất nhiên là thật.” Lục Bạch Du mặt không đổi sắc mà nói bậy nói bạ.
“Mẫu thân con tuy là một nữ tử nội trạch, nhưng lại có chút khí phách hiệp nghĩa của nữ nhi giang hồ. Năm đó biên cương gặp rét đậm, lương thực cứu tế của triều đình chậm chạp không phát xuống, ta bị buộc phải bán gia sản để xoay sở.”
Cố lão phu nhân nhìn nàng một cái, nói: “Mẫu thân con biết chuyện sau đó đã quyên tặng toàn bộ áo bông trong tiệm trang phục của bà ấy, lại còn gom một lô lương thảo để ta ứng cứu. Ai ngờ một nữ tử như vậy, cuối cùng lại bị một đôi gian phu dâm phụ hãm hại…”
“Thì ra mẫu thân con và bà mẫu lại có duyên phận sâu xa như vậy.” Lục Bạch Du cuối cùng cũng hiểu được nguyên nhân Cố lão phu nhân đối xử tốt với mình: “Bà quả thật là một nữ tử tốt, chỉ tiếc gặp phải người không tốt…”
Ánh mắt Cố lão phu nhân khẽ động, nghiêng đầu nhìn nàng một lúc mới thở dài nói: “Nếu Cố gia không sụp đổ, còn có thể… Nhưng công lý sẽ thắng, lưới trời lồng lộng, ta tin bọn họ sẽ có báo ứng.”
Công lý sẽ thắng cái gì chứ, đều là vớ vẩn.
Trên đời này nếu thật sự có nhân quả báo ứng, thì Cố gia, những người đã dùng xương máu xây nên trường thành vững chắc cho triều Đại Nghiệp, mấy chục năm như một ngày ngăn chặn Man tộc ngoài Ngọc Sơn quan, không nên rơi vào kết cục như hiện tại.
Trong lòng Lục Bạch Du càng thêm tò mò, nàng hỏi: “Nương, người nói xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện khó giải quyết gì mà có thể khiến Ngũ hoàng tử và Lục đại nhân đau đầu đến vậy?”
Thông tin quá ít ỏi, mãi cho đến khi xe ngựa dừng lại trước cửa Thuận Thiên Phủ, hai bà tức vẫn không thể suy ra chút manh mối nào.
“Không phải ngươi muốn đoạn tuyệt quan hệ sao? Còn lề mề cái gì?” Lục Văn Khiên chẳng còn vẻ bình tĩnh thường ngày, bộ dạng hấp tấp như đang vội đi đầu thai.
Lục Bạch Du đành phải tạm thời gác nghi vấn sang một bên, theo chân ông ta bước vào công đường.
Thuận Thiên Phủ nước rất sâu. Vốn dĩ chuyện đoạn tuyệt quan hệ này khó tránh khỏi việc bị quan lại vòi vĩnh một khoản, nhưng vì Lục Văn Khiên đích thân ra mặt, mọi thủ tục diễn ra thuận lợi vô cùng.
Chưa cạn một tuần trà, Lục Bạch Du đã từ Thuận Thiên Phủ bước ra.
Lục Văn Khiên đi theo sau nàng, sắc mặt đen sầm lại: “Lục Bạch Du, chờ đến lúc ngươi cùng đường, tốt nhất đừng quay lại cầu xin ta!”
Cố lão phu nhân che chắn nàng ở phía sau, trầm giọng đáp: “Người của Cố gia, Cố gia tự mình sẽ bảo vệ, không phiền Lục đại nhân nhọc lòng.”
Lục Văn Khiên hừ lạnh một tiếng, vừa định mở miệng phản bác thì thấy một con ngựa chiến từ cuối phố phi nhanh tới.
Tám trăm dặm hỏa tốc!
Công văn biên quan lại đến nhanh như vậy!
Lục Bạch Du và Cố lão phu nhân liếc nhìn nhau, đều đọc được vẻ ngưng trọng trong mắt đối phương.
Phan Ngọc Liên đắc ý nhếch môi cười khẩy: “Ta thấy có kẻ chẳng khác nào châu chấu sau mùa thu, chẳng còn nhảy nhót được mấy ngày nữa đâu.”
(*) PC: Châu chấu sau mùa thu (Thu hậu mã chấu): Thành ngữ ám chỉ những kẻ sắp đến ngày tàn, không còn nhảy nhót, tác oai tác quái được bao lâu nữa (vì châu chấu thường chết khi mùa đông tới).
Theo nguyên tác, quân báo phải đến chạng vạng mới tới kinh thành, nhưng hôm nay lại đến sớm hơn nửa ngày. Thời gian gấp gáp như vậy, đối với Cố gia mà nói, chẳng khác nào dậu đổ bìm leo.
Lục Bạch Du nghi ngờ sự xuất hiện của mình đã gây ra hiệu ứng cánh bướm, làm thay đổi cốt truyện vốn có.
Nàng vô thức liếc nhìn Lục Văn Khiên, nhưng không thấy vẻ kinh ngạc nào trong mắt ông ta.
Lòng nàng khẽ động, nhân lúc không ai chú ý, nàng nhẹ nhàng đá một hòn đá nhỏ trên mặt đất về phía xe ngựa của Lục phủ.
Hòn đá trúng đích, con tuấn mã màu trắng bị đau hí vang một tiếng, lồng lên rồi lao thẳng về phía người lính đưa quân báo.
Người lính kia phi ngựa một mạch đường dài, sớm đã mệt mỏi rã rời, trong thoáng chốc không kịp phòng bị liền bị xe ngựa Lục phủ đâm văng ra ngoài.
“Không hay rồi, có người chết!”
“Trời đất ơi, quan lại giết người rồi!”
Trên phố lập tức trở nên hỗn loạn, đám đông dân chúng xúm lại vây quanh người lính vừa ngã xuống. Lục Bạch Du dựa vào thân hình nhỏ gầy, len lỏi qua đám đông, ngồi xổm xuống lặng lẽ bắt mạch cho người lính. Sau khi xác định hắn không nguy hiểm đến tính mạng, nàng mới nhanh chóng rút lui.
“Còn ngẩn ra đó làm gì? Mau đưa người đến y quán gần nhất!”
Lục Văn Khiên mặt mày xám ngoét vì xui xẻo, quát tháo gia nhân, hoàn toàn không chú ý đến hành động nhỏ của nàng.
Lục Bạch Du quay sang, mỉm cười hiền lành với Cố lão phu nhân: “Nương, không còn sớm nữa, chúng ta mau về nhà thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
