Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên thành tâm ma của nhân vật chính Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Truyện cẩu huyết, đừng mong chờ logic quá.

Nếu Sở Kinh Lan không trân trọng bản lĩnh và tính mạng của y, Tiêu Mặc cần gì phải cẩn thận mài dũa y?

Còn chưa kịp bước vào xã hội, Tiêu Mặc đã hiểu được tinh hoa của người làm công: làm cho có.

"Kiếm của ngươi bây giờ không thể giết ta." Tiêu Mặc đối mặt với mũi kiếm sắc bén của Sở Kinh Lan, không chút hoảng sợ, "Không tin thì ngươi thử xem."

Thử thì thử!

Sở Kinh Lan giơ kiếm lên và xông tới!

Tiêu Mặc mặc dù không né tránh, nhưng bản năng vẫn nhắm mắt lại, dù sao bị đánh mà vẫn đứng yên cũng quá phản nhân loại rồi!

Hơn nữa, mặc dù đã từng bị chém một lần, nhưng tận mắt nhìn lưỡi kiếm sắc bén chém về phía mình vẫn rất đáng sợ.

Kiếm lướt qua thân thể Tiêu Mặc, cảm giác giống như tay đi qua đám mây, hoàn toàn không có cảm giác chém trúng thứ gì, Tiêu Mặc cũng không hề hấn gì.

Đợi đến khi âm thanh của kiếm biến mất, Tiêu Mặc lén mở mắt một chút, phát hiện Sở Kinh Lan đã xong rồi, lúc này cậu mới mở to mắt bày ra vẻ mặt "mọi thứ đều trong tầm kiểm soát", trông rất ra dáng.

Như thể vừa rồi người sợ không phải là cậu.

Tiêu Tâm Ma nhếch môi, cố gắng cười một cách tà mị: "Ta đã nói ngươi không được mà."

Không nói, nhưng nụ cười cũng rất có thần thái.

Nếu không phải Tiêu Mặc đang đội lốt khuôn mặt của Sở Kinh Lan, Sở Kinh Lan có lẽ sẽ không tức giận như vậy, nhưng bây giờ thì, Tiêu Mặc đã khiêu khích rất thành công, khuôn mặt của Sở Kinh Lan lạnh như băng, cơn giận bùng lên không ngừng.

Tiêu Mặc thừa cơ: "Muốn giết ta thì đi mau tu luyện, với tu vi hiện tại của ngươi còn kém xa lắm."

Cuối cùng Sở Kinh Lan không nhịn được, bật lại: "Ngươi rất mong chờ bị ta giết à?"

Đúng vậy! Sớm giết xong chúng ta đều sớm giải thoát!

Nhưng lời này không thể nói ra, không phù hợp với thân phận tâm ma.

Cách nói phù hợp của tâm ma là như thế này: "Hừ, ta chỉ hy vọng khi đoạt xác có thể có được một thân thể xuất sắc."

Tiêu Mặc nhẹ nhàng nhảy lên, ngồi trên cây khô, hai chân chậm rãi đung đưa: "Đã không may trở thành tâm ma của ngươi, ta chỉ có thể chấp nhận số phận, cố gắng lên thiên tài, ta không muốn khi ta đoạt xác, tu vi của ngươi vẫn chỉ có bấy nhiêu."

Sở Kinh Lan nhìn Tiêu Mặc bằng ánh mắt sắc như dao, nhưng Tiêu Mặc lại ung dung thả lỏng phòng ngự, cơn giận vốn trút cậu toàn bộ phản lại lên Sở Kinh Lan.

Thiếu niên thiên tài hít một hơi sâu ...

Nội tâm Tiêu Mặc căng thẳng theo biểu cảm của Sở Kinh Lan: Y còn muốn làm gì?

Sau đó, Sở Kinh Lan xoay đầu, thẳng một đường xông ra khỏi thức hải.

Lúc xông ra, dù y không nói một lời, nhưng động tác đã đủ thể hiện sự không thể chịu đựng nổi.

Bỏ lại Tiêu Mặc ngồi trên cây khô, ngơ ngác nhìn.

Cậu còn tưởng Sở Kinh Lan muốn đâm cậu thêm một kiếm nữa.

Kẻ đòi nợ đã đi, Tiêu Mặc kiêu ngạo nửa ngày bây giờ mới thả lỏng vai, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Làm ta giật cả mình."

Trước kia chỉ đọc sách mới biết đến cái gọi là sát khí, khi thực sự trải nghiệm mới phát hiện sách viết không hề khoa trương, sát khí của Sở Kinh Lan như thật, sắc bén như kiếm.

Tiêu Mặc không nhịn được sờ sờ cổ mình, cảm giác nguy hiểm đợi chết thật sự quá chân thực, cũng thực không dễ chịu.

Nghĩ đến sớm muộn cũng bị Sở Kinh Lan giết, cậu có lẽ phải làm quen dần.

"Đúng vậy, Sở Kinh Lan đã thấy ngài trong thức hải, cuối cùng không thể không tin rằng ngài chính là tâm ma, nhiệm vụ cơ bản thành công!" Hệ thống vui vẻ nói, "Ngài còn gây cho y sự tấn công tinh thần thành công, đã đổi được năm điểm tích lũy."

"Khoan đã." Tiêu Mặc nghi ngờ, "Ta có tấn công y đâu? Vừa rồi ta cũng không sử dụng khả năng của tâm ma mà."

Mê hoặc, kéo thần thức, đoạt lấy thân thể gì đó, Tiêu Mặc không hề làm, sao lại tính là tấn công?

Hệ thống: "À, nhiệm vụ cơ bản đạt được, chỉ cần ngài gây ảnh hưởng lớn đến cảm xúc của y, đều tính là tấn công tinh thần, tâm ma mà, hành động mài dũa tâm trí đều được tính."

Tiêu Mặc không có hứng thú với việc rèn luyện Sở Kinh Lan, nhưng cậu chưa quên, việc tích lũy điểm có thể đổi thành tu vi của mình.

Khởi điểm tu vi của Tiêu Mặc và Sở Kinh Lan đều ở cùng một mức Kim Đan đỉnh phong, cậu có thể chọn chờ Sở Kinh Lan thăng cấp rồi bản thân theo sau, cũng có thể tự mình tu luyện, vượt qua Sở Kinh Lan.

Nếu muốn có hình dạng người, cậu cần đạt đến tu vi Nguyên Anh, mà trong nguyên tác, Sở Kinh Lan phải trải qua bị phế rồi mới có thể hăng hái tiến lên, đạt đến Nguyên Anh.

Nếu Tiêu Mặc cứ đợi y, chắc chắn cậu sẽ chết mất, bản thân đến giờ còn chưa mọc được tay chân.

Để có thể sớm dùng hình người hít thở không khí trong lành bên ngoài, Tiêu Mặc suy nghĩ một chút: "Theo cách đánh giá của ngươi, chẳng phải ta không có việc gì cứ chọc y vài câu, là có thể tăng tích lũy sao?"

"Đúng là như vậy." Giai đoạn đầu, thường một tâm ma không làm gì được ký chủ, quả thực chỉ có thể nói xấu? Ngày ngày ở bên tai bản thể thì thào quấy nhiễu tâm trí, do đó hệ thống cảm thấy cách nói của Tiêu Mặc hoàn toàn không sai.

"Điểm tích lũy sẽ dựa trên mức độ biến động cảm xúc để đánh giá, mức độ càng lớn điểm tích lũy càng cao, ký chủ, năm điểm tích lũy rất ít, nếu đến cửa hàng chỉ mua được vài loại thuốc chữa thương cơ bản, đổi thành tu vi thì ngài gần như không cảm nhận được sự tiến bộ."

Hệ thống ý là muốn Tiêu Mặc chăm chỉ hơn chút.

Nhưng Tiêu Mặc hiểu ý là: "Hiểu rồi, ta sẽ nói khó nghe hơn."

Có thể, nhưng mà, hệ thống bất đắc dĩ: "Ký chủ, có lẽ ngài cũng có thể sử dụng năng lực tâm ma, y đã có thể nội thị thức hải, ngài trực tiếp thử đoạt lấy thân thể của Sở Kinh Lan, quá trình giằng co kháng cự nhất định sẽ làm ngài tăng điểm tích lũy điên cuồng."

Tiêu Mặc: "Giằng co kháng cự, cảm ơn ngươi dùng từ chính xác vậy ta sẽ rất vất vả rất mệt đúng không?"

Hệ thống bị thiết lập không thể nói dối, chỉ có thể thành thật, yếu ớt nói: "Ừm, đúng vậy."

Tiêu Mặc lại hỏi: “Hiện tại ta có thể đoạt xá thành công không sao?"

Nếu thật sự có thể khiến cậu cảm nhận lại một thân thể, có lẽ cậu sẽ có động lực để thử một lần.

Hệ thống lại bắt đầu lau mồ hôi không tồn tại: "... Không thể.”

Tiêu Mặc vốn đã không nhiều nhiệt huyết lại thêm thất vọng, cảm xúc chán nản chiếm ưu thế: “Ồ, vậy thì thôi, ta chọn cách thoải mái, không sao, dù sao bây giờ ngoài ngủ ta cũng chẳng có việc gì làm, ta có thể kích thích hắn vài câu, tích tiểu thành đại, điểm số chắc chắn cũng sẽ dần dần tăng lên, nhanh chóng tích lũy.”

Hệ thống: “QAQ”

Thôi, cậu đã cố gắng rồi, nó chỉ là một hệ thống hỗ trợ, có thể làm gì chứ? Gặp phải một ký chủ có cá tính như vậy, xuất phát từ tinh thần nghề nghiệp, nó chỉ có thể nói một câu cuối cùng: “... Được rồi, ngài vui là tốt.”

Tiêu Mặc xoa đầu hệ thống không tồn tại: “Ngoan.”

Cậu vui vẻ lên kế hoạch cho sự nghiệp mới của mình, nhưng người bị cậu lên kế hoạch lại không vui vẻ chút nào.

Từ thức hải trở về hiện thực, Sở Kinh Lan một đêm không ngủ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc