Tiêu Mặc cũng kinh ngạc một chút, cậu nghĩ thoáng một cái, hỏi: "Chúng ta xây nhà mất mấy ngày rồi?"
Hệ thống nếu có chân, có lẽ đã nhảy dựng lên rồi: "Ba ngày!" họ sửa sang lại thêm hoàn thiện chi tiết, tốn thêm chút thời gian, nhưng cũng chỉ là đếm ngón tay cái là xong thời gian, "Ba ngày a mới ba ngày! Y cư nhiên có thể tiến vào thức hải rồi, người này là yêu quái sao!"
Không hổ là tuyệt thế tu luyện thiên tài, thiết lập nhân vật vẫn như xưa.
Tiêu Mặc nhanh chóng trấn tĩnh, đứng dậy đi ra ngoài viện: "Đi thôi, đi xem hiện tại y có bao nhiêu bản lĩnh, chúng ta vừa mới xây xong nhà, không thể để y trực tiếp phá hủy."
Viện của Tiêu Mặc và Nguyệt Hồ của Sở Kinh Lan bị tường thành kết từ hắc vụ ngăn cách, chia thành hai phạm vi khác nhau hoàn toàn, có điều phía tường sương sẽ biến động, đợi đến khi thần thức Sở Kinh Lan bắt đầu mạnh lên, hai người họ sẽ phải tranh đoạt địa bàn.
Mặc dù nơi Tiêu Mặc hiện tại cũng là đào từ trong thức hải của Sở Kinh Lan ra.
Trong ba ngày Tiêu Mặc và hệ thống say mê trò chơi xây nhà, Sở Kinh Lan tới thư phòng để xem xét rất nhiều sách vở, cố gắng tìm hiểu xem Tiêu Mặc rốt cuộc có lai lịch thế nào.
Y là thiên tài hiếm có của Sở Gia, được Sở Gia trọng vọng bao nhiêu thì cũng bị các gia tộc khác kiêng kị bấy nhiêu.
Sở Gia tọa lạc tại hạ giới Mộ Thành, là một gia tộc không lớn không nhỏ. Có tộc nhân làm việc tại các môn phái ở trung giới, sau khi Sở Kinh Lan bộc lộ thiên phú, trưởng lão Sở Gia càng tỏ ý tốt với phía trên, hứa hẹn khi Sở Kinh Lan tròn mười tám tuổi sẽ đưa y đến trung giới tu hành tại Huyễn Kiếm Môn. Nhờ đó, Sở Gia đổi lấy một phần tài nguyên của Huyễn Kiếm Môn. Trên người Sở Kinh Lan còn có ấn bảo hộ do trưởng lão Huyễn Kiếm Môn ban cho, chỉ có tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ mới có thể phá vỡ, một khi ấn bảo hộ bị kích động, trưởng lão Huyễn Kiếm Môn có thể đích thân đến nơi.
Hạ giới linh lực thưa thớt, đại năng có tu vi cao từ trên xuống đều bị áp chế cảnh giới, tối đa chỉ thi triển được bản sự Nguyên Anh nên Sở Kinh Lan ở hạ giới rất an toàn.
Vì vậy, y đã nhiều lần gặp ám sát nhưng đều thoát khỏi. Nguồn gốc của thích khách rất nhiều, có kẻ còn dính líu đến trung giới. Dù những kẻ này liên tiếp thất bại nhưng thủ đoạn gây phiền cho y chưa từng dứt.
Đối với việc bất ngờ xuất hiện “Tâm Ma”, phản ứng đầu tiên của Sở Kinh Lan là: lại là gia tộc nào muốn hại y. Nhưng y lật từng cuốn sách cũng không tìm thấy mô tả phù hợp với đám sương mù này.
Loại trừ tất cả những khả năng không thể, Sở Kinh Lan buộc phải nghiêm túc suy nghĩ... Chẳng lẽ thật sự là Tâm Ma?
Chưa đến kỳ Nguyên Anh đã có Tâm Ma quả thực chưa từng nghe thấy, ngay cả Sở Kinh Lan cũng kinh ngạc, không dám dễ dàng nói ra.
Sở Kinh Lan trầm mặc đứng yên, nội tâm giằng co một hồi, sau đó y đưa tay tới kệ sách khác.
Sở Kinh Lan ôm tâm thái thử một lần và sự nỗ lực hết mình, sau ba ngày tu luyện, y mở mắt trong thức hải của mình.
Sở Kinh Lan: "..."
Không ngờ thực sự thành công!?
Không phải vui mừng, cảm xúc đầu tiên của y là kinh ngạc, y có vẻ không dám tin và cảnh giác quan sát thức hải của bản thân.
Y nhìn thức hải đen kịt, một cây khô, một hồ nước chết và mặt trăng trắng bệch trên trời, cảnh tượng này muốn bao nhiêu hoang vắng thì có bấy nhiêu.
... Thì ra đây là nội tâm của y.
Chưa kịp nhìn nhiều, đám sương đen sau cây khô chuyển động, một bóng người bước ra.
Đồng tử Sở Kinh Lan co rút: Người này rất giống y!
Nói là anh em ruột cũng có người tin.
Người tới mặc y phục lụa màu nhạt, nhưng lại khiến bộ trang phục thanh nhã trở nên nổi bật, Sở Kinh Lan chưa bao giờ biết dung mạo của mình lại có thể có đẹp đến như vậy, đối diện với thiếu niên nhìn từ góc nào cũng thấy diễm lệ, cộng thêm thần thái lười biếng kia, khiến y nhíu mày.
Thật không ra gì!
Tiêu Mặc vừa mới tỉnh dậy không lâu, toàn thân lười biếng, không có dáng vẻ đàng hoàng, dựa vào cây khô, gật đầu với Sở Kinh Lan: "Ngươi đến nhanh thật, không hổ là thiên tài."
Giọng nói thì không giống y chút nào, đúng là tiếng của đám sương đen.
Sở Kinh Lan nhìn gương mặt cực kỳ giống mình, dù sao cũng không quen, lạnh lùng: "Ngươi thay mặt đi."
Tiêu Mặc nghe vậy thì có chút tinh thần, rời vai khỏi thân cây, đứng thẳng: "Ngươi nghĩ ta không muốn thay sao? Ai bảo ta là Tâm Ma của ngươi, nói cho ngươi biết, ta có gương mặt còn đẹp hơn mặt ngươi nhiều!"
Trang phục ban đầu của Tiêu Mặc là màu đen đỏ, tà khí lại đẹp, nhưng Tiêu Mặc cảm thấy điều này giống như ấn tượng cố hữu về Tâm Ma nên đổi thành y phục thanh nhã.
Dù sao cậu đổi y phục rất dễ, chỉ cần suy nghĩ là có thể đổi, có thể thay hàng ngày, bất cứ lúc nào, y phục đẹp trong giới tu chân cậu có thể mặc hết.
Nhưng không biết có phải do khíchất trời sinh của Tâm Ma, hay là do ma văn đỏ rực ở giữa trán, Tiêu Mặc luôn có cách biến bộ y phục thanh nhã thành tà mị.
Dù là gương mặt của Tiêu Mặc, hay dùng gương mặt của Sở Kinh Lan, đều có hiệu quả tuyệt vời, cực kỳ tà môn.
Sở Kinh Lan nhìn mà toàn thân không thoải mái, y thử động niệm, trong tay liền có thêm một thanh kiếm.
Hệ thống bên tai Tiêu Mặc ngạc nhiên: "Chỉ ba ngày, xâm nhập thức hải, còn lập tức nắm được cách ngưng thần thành vật, thiên tài, quả là thiên tài!"
Tiêu Mặc hừ nhẹ một tiếng: "Ta lúc vừa đến đã lập tức nắm được năng lực của Tâm Ma rồi."
Hệ thống khen ngợi cả hai: "Ngài cũng là thiên phú dị bẩm!"
Tiêu Mặc hiểu ra, hệ thống này có lẽ còn có chức năng tâng bốc.
Cậu cũng không muốn so sánh với Sở Kinh Lan, chỉ là... Sở Kinh Lan càng xuất sắc, khi nghĩ đến kết cục của y, Tiêu Mặc càng bực mình.
Nhân vật chính thụ nếu một lòng một dạ với Sở Kinh Lan thì dù Sở Kinh Lan làm gì cũng là chuyện của hai người, là tình yêu đáng ca ngợi.
Nhưng lại không phải.
Nhân vật chính thụ tên Tô Bạch Mạt, sinh ra ở Tô Gia, là vị hôn phu của Sở Kinh Lan khi y còn thiếu niên.
Trong nguyên tác, Sở Kinh Lan đối với vị hôn phu do gia tộc cưỡng ép này vốn không nồng nhiệt, không thể nói là yêu thích, nhưng khi y từ con cưng của trời biến thành phế nhân, nguyên tác có một đoạn miêu tả như sau:
“Tô Bạch Mạt khóc trước mặt Sở Kinh Lan. Trên đời có đủ loại người, có kẻ thương hại, châm chọc, vui mừng trước nỗi bất hạnh của y, duy chỉ có Tô Bạch Mạt vì Sở Kinh Lan mà rơi lệ. Sở Kinh Lan lặng lẽ nhìn nước mắt của cậu ta.”
Lúc đầu, tất cả độc giả đều nhất trí rằng, đây là khởi đầu cho sự động tâm của Sở Kinh Lan, cũng là điều khiến y nhớ mãi, dẫn đến sau này chết không có chỗ chôn vì Tô Bạch Mạt.
Một trận khóc, Tô Bạch Mạt chỉ rơi một trận nước mắt vì Sở Kinh Lan, Sở Kinh Lan lại vì cậu ta mà bỏ cả mạng.
Tiêu Mặc thấy thật vô lý, không đủ thuyết phục, văn tự cũng không miêu tả rõ tâm lý của Sở Kinh Lan, nhưng nhìn vào toàn bộ phần của Sở Kinh Lan, dường như chỉ có thể giải thích như vậy, nếu không thực sự không rõ tại sao Sở Kinh Lan lại tuyệt đối trung thành với Tô Bạch Mạt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)