Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên thành tâm ma của nhân vật chính Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Ai mà đột nhiên biết mình có tâm ma đều sẽ lo lắng bồn chồn, Sở Kinh Lan dù có thiên tài đến đâu cũng chỉ mới mười bảy tuổi.

Nhưng nhờ môi trường trưởng thành của y, y không nổi giận đùng đùng, không la hét, chỉ sau khi hậm hực xong mới điên cuồng suy nghĩ đối sách.

Trước hết, y phải điều tra rõ tại sao mình lại có tâm ma khi còn ở Kim Đan kỳ, thư khố của Sở gia còn chưa xem hết, bí tàng và cấm thư cũng phải tìm cách lấy được, dù sao y cũng không phải lần đầu làm việc này;

Thứ hai, phải nhanh chóng tìm ra cách trừ khử tâm ma, mục đích của tâm ma đều là giết chết ký chủ đoạt xá thân thể, một sống một chết, kéo dài càng lâu càng bất lợi cho mình.

Nhưng theo ghi chép, phần lớn mọi người đều là tu vi tăng cao đến một mức độ nhất định, nỗ lực rèn luyện thần thức, sau đó cưỡng chế diệt trừ tâm ma.

Sở Kinh Lan mặt không biểu cảm, tăng cường khối lượng tu luyện hàng ngày của mình lên rất nhiều.

Cuộc sống của người nghiện tu luyện là như vậy.

Y châm đèn viết chi tiết kế hoạch tăng cường tu luyện trên bàn, chữ viết như vẽ rồng múa phượng, nhưng hạ bút quá mạnh, từng nét như lưỡi dao, có thể trực tiếp đâm thủng tâm ma.

Bút như lưỡi dao mực như máu, viết xong kế hoạch, Sở Kinh Lan mới cảm thấy tâm trạng hơi bình ổn lại.

Y đặt bút xuống, lặng lẽ nhìn ngọn nến chập chờn: Người ta nói tâm ma là chấp niệm, là chướng ngại, tâm ma của y lại có gương mặt giống y...

Hóa ra y ghét chính mình?

Có ghét hay không còn chưa rõ, nhưng tâm ma này quả thật khiến người ta phiền lòng.

Làm cho gương mặt giống mình trở nên yêu mị tà khí như vậy, thật chẳng ra thể thống gì!

Cuộc sống bình lặng của Sở Kinh Lan bị tâm ma phá vỡ.

Sáng sớm, y dậy vào giờ Mão ba khắc, gần như đồng thời với khi mặt trời mọc, luyện kiếm xong, tu nội công tâm pháp, ăn sáng, không ai quấy rầy, quả thực là thời gian yên tĩnh đẹp đẽ.

Trước đây, y cả ngày đều chu đáo cẩn thận, nhưng giờ mới giờ Tỵ mà một khối mây đen chầm chậm đã trôi ra, còn ngáp một cái, trông như vừa thức dậy.

Sở Kinh Lan lạnh lùng nhìn tâm ma, lại dán thêm cho cậu một cái nhãn “lười biếng”.

Từ ngữ mô tả tâm ma tăng lên, giờ đây cậu vừa là một tâm ma tà khí yêu mị muốn giết mình, khiến người ta chán ghét vừa tham ăn lười làm.

Lúc này Sở Kinh Lan đang ở thư phòng, cậu nhìn khối mây đen trôi một vòng, rồi đứng trước bàn nhìn bìa sách của y nói: “Ồ? Phương pháp tu luyện thần thức, làm sao để củng cố thức hải, mười cách đối phó tâm ma... Chà, nhiều sách thật, không tồi, rất chăm chỉ.”

Câu nói này rơi vào tai Sở Kinh Lan mang đậm ý khiêu khích, y lạnh lùng nói: “Ta sẽ giết ngươi, không để ngươi có cơ hội đoạt xá."

Tiêu Mặc: “Ừ, ngươi cố gắng lên.”

Nghe có vẻ rất qua loa, nhưng giọng điệu rất nhẹ nhàng, rơi vào tai Sở Kinh Lan lại càng khiến người ta bực mình.

Sở Kinh Lan thầm niệm: Bình tâm tĩnh khí.

Tiêu Mặc dần dần nắm vững cách sử dụng thân thể mây gió này, thành thạo xoay một vòng trên bàn: “Ngươi ăn sáng chưa?”

Không phải quan tâm Sở Kinh Lan có ăn sáng hay không mà Tiêu Mặc muốn ngửi mùi.

Đúng, ngửi mùi.

Dù bây giờ không cần ăn uống cũng không thể ăn, Tiêu Mặc vẫn giữ thói quen của con người, một ngày ba bữa, nhưng đám mây nhỏ chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, nghe thôi cũng thấy thật đáng thương.

Ngửi được mùi cũng đã tốt rồi.

Sở Kinh Lan vốn đã cúi đầu xuống, chuẩn bị lờ cậu đi, nghe thấy câu này không nhịn được ngẩng đầu chế giễu: “Giờ này mới ăn sáng à?”

Quả nhiên rất lười biếng.

Tiêu Mặc nghe ra sự chế giễu của y, cảm thấy khó hiểu, hệ thống tốt bụng giải thích: “Ký chủ, Sở Kinh Lan trời chưa sáng đã thức dậy, mỗi ngày đều tu luyện rất sớm, giờ này đã qua thời gian ăn sáng của y rồi!”

Tiêu Mặc chợt hiểu: “Hóa ra cũng là người chăm chỉ.”

Hệ thống bắt được từ khóa: "Cũng?"

Tiêu Mặc: “Ừ, ta hồi trung học cũng vậy, cho đến khi kỳ thi đại học kết thúc mới nhẹ nhõm một chút."

Hệ thống: “Ồ Ồ!”

Thanh niên thời nay đều rất nỗ lực.

Tiêu Mặc: “Vậy nên thành tựu của y không chỉ đến từ thiên phú, mà còn vì y tự mình nỗ lực.”

Lúc hệ thống tưởng Tiêu Mặc sinh ra cảm giác đồng cảm giữa những người chăm chỉ với Sở Kinh Lan thì lại nghe thấy câu nói lạnh lùng vô tình tiếp theo của Tiêu Mặc: “Vậy tại sao y lại lãng phí sinh mạng vì một kẻ vô dụng?"

Hệ thống: ... Suýt quên, vị này thật sự không thể chịu nổi kẻ khác làm bẩn cuộc sống của mình.

Chỉ nghe giọng nói cũng có thể tưởng tượng ra biểu cảm lúc này của Tiêu Mặc lạnh lùng thế nào, đôi lông mày đẹp chắc chắn đã nhíu lại, hận không thể ép chết Sở Kinh Lan ngay lập tức.

Nói đến mức này rồi, vẫn là Sở Kinh Lan chủ động khai chiến, đừng trách Tiêu tâm ma ra tay: “Được rồi, hôm nay ta sẽ bắt đầu tấn công tinh thần.”

Cậu dùng giọng điệu mỉa mai hơn cả Sở Kinh Lan cười khẩy: "Ngươi dậy rất sớm à? Vậy thì sao, nhiều năm như vậy vẫn chỉ là Kim Đan, dậy sớm có ích lợi gì?"

Sở Kinh Lan: "... "

Y nắm chặt quyển sách đến nhăn cả góc, nhịn không thèm để ý đến Tâm Ma.

Tiêu Tâm Ma vẫn tiếp tục công kích: "Cảnh giới tu luyện phân chia rõ ràng như vậy, bao năm qua không thay đổi, ngươi theo không kịp chắc chắn là vấn đề của ngươi, ngươi đã cố gắng chăm chỉ chưa, mỗi ngày tu vi tăng bao nhiêu? Có lúc nào ngươi tự suy ngẫm về vấn đề của mình chưa?"

"Chát!"

Sở Kinh Lan nặng nề đánh một chưởng lên quyển sách trên bàn.

Đồng thời, âm thanh hệ thống vang lên: "Tấn công tinh thần thành công, điểm số +10!"

Sở Kinh Lan không thể nhịn nổi nữa: "Vậy ngươi nói cho ta biết, tu chân giới có mấy người mới mười bảy tuổi đã đạt tới Kim Đan?"

Hơn nữa, hiện tại y còn là Kim Đan đỉnh phong!

Dù cậu không nói rõ, đám sương mù không hề hiểu lộ cảm xúc, nhưng từng câu chữ như đều tiết lộ: "Ngươi có phải ngốc không?"

Sở Kinh Lan áp tay lên bàn, gân xanh nhảy lên.

Hệ thống: "Thêm 15 điểm!"

Rõ ràng Sở Kinh Lan đã tức giận đến bùng nổ, nhưng y thuộc dạng càng giận giọng điệu càng lạnh, cơn giận cũng như băng giá, lấy uy áp khiến người khác đóng băng, không có tiếng hét chói tai điên cuồng, y kìm chế lực tay, để bàn không bị nghiền nát: "Ngươi một bộ cao cao tại thượng, hiểu biết tất cả, kết quả toàn bộ kiến thức đến từ ta?"

Tiêu Mặc tò mò nhìn y thêm một cái: Đây là đang bẫy lời của cậu sao?

Tâm tính của Sở Kinh Lan thật đáng kinh ngạc, đã tức giận đến mức này, lý trí lại không hề giảm, còn có thể nhân cơ hội phản bẫy Tâm Ma, y không chỉ là một thiên tài tu luyện, mà còn rất thông minh trong cách xử sự.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc