Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên thành tâm ma của nhân vật chính Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

“Ta là Tâm Ma của ngươi, làm sao không biết tu vi của ngươi.” Tiêu Mặc sương trôi lơ lửng, tư thái và giọng nói đều rất thong dong: "Ta khuyên ngươi cũng đừng nghĩ đến việc báo với các trưởng lão Sở gia, họ không giải quyết được ta, còn mang lại phiền phức cho ngươi.”

“Một người chưa đến Nguyên Anh mà đã có Tâm Ma, họ sẽ nghĩ thế nào?” Tiêu Mặc cười đầy ẩn ý: "Thiên tài và quái vật, đôi khi chỉ cách nhau một sợi chỉ.”

Sở Kinh Lan và Sở gia không phải mối quan hệ cùng sống cùng chết, nếu không vì chữa bệnh cho mẫu thân, Sở Kinh Lan đã sớm đưa bà rời khỏi Sở gia, Sở Kinh Lan cũng không phải là người thiếu chủ trung thực báo cáo mọi chuyện với trưởng lão nên lời của Tiêu Mặc đã đánh trúng tâm y Sở Kinh Lan hiểu cậu nói đúng.

Mười bảy tuổi đạt Kim Đan đỉnh phong, có thể là thiên tài, cũng có thể là quái vật.

Tiêu Mặc sương lơ lửng trên không, thấy sắc mặt Sở Kinh Lan thay đổi thất thường, vội hỏi hệ thống: “Thế nào, y có tin ta là Tâm Ma chưa?"

Hệ thống khen ngợi: “Chưa hoàn toàn tin, nhưng đây là một khởi đầu tuyệt vời, xin ngài tiếp tục cố gắng!"

Tiêu Mặc cảm thấy không yêu thích nữa: “Hôm nay đến đây thôi, có lẽ y sẽ nghĩ lại rồi thông suốt, giống như ta cũng mất chút thời gian mới chấp nhận mình đã chết rồi xuyên không.”

Hình thái sương mù không có tay chân thật sự rất bất tiện, Tiêu Tâm Ma làm xong việc đầu tiên, bỏ lại Sở Kinh Lan đang bị sốc mặc kệ hậu quả, để y tự xoay sở, cậu quay lại thức hải để khôi phục hình người. Tiêu Mặc duỗi lưng một cái, à, vẫn là hình người thoải mái.

Đi qua bên bờ Nguyệt Hồ, Tiêu Mặc nhìn vào mặt hồ, tốt, vẫn là gương mặt của mình, không giống Sở Kinh Lan chút nào.

Dù không biết trong mắt người khác mình sẽ trở nên như thế nào, nhưng cậu không muốn quên gương mặt thật của mình.

Giờ cậu không cần phải đi học, không cần làm việc, nhiệm vụ có thể phó mặc, thời gian đột nhiên trở nên dư thừa, cuộc sống trước kia được lên kế hoạch tỉ mỉ bây giờ trở nên trống rỗng, Tiêu Mặc quyết định để đầu óc cũng thư giãn theo, nằm dài trên giường, thật sự ôm chăn bắt đầu ngủ.

Tiêu Mặc mơ màng ngồi dậy từ trên giường, giấc mộng hỗn loạn từ từ tan biến khỏi đầu cậu, đưa đôi mắt lờ đờ nhìn xung quanh một màu đen tối, đợi đến khi đầu óc dần dần tỉnh táo, hiểu rõ mình đang ở đâu, Tiêu Mặc chớp chớp mắt, ngây ngốc nhìn về phía trước.

Cậu không nói một lời, yên lặng ngồi đó, tay ôm gối từ từ siết chặt.

Không phải mộng, không phải ảo giác, cậu vẫn ở trong cái gọi là thế giới tu tiên, trong thức hải của người khác, một giấc tỉnh dậy, mọi thứ đều không thay đổi.

Cậu thật sự xuyên sách rồi, không ai nói với cậu rằng tất cả chỉ là mơ.

Tiêu Mặc bóp chặt gối, ngón tay run rẩy, từ từ hít thở sâu.

Không sao đâu, Tiêu Mặc, không sao, cậu quen thói tự an ủi mình, ít nhất cậu còn sống, tình hình cũng không đến nỗi tệ.

Trước đó cậu tỏ ra rất nhanh thích nghi, nhập gia tùy tục, nhưng thực ra chỉ có cậu mới biết, cậu đã phải nuốt ngược vào trong biết bao nhiêu sự uất ức, không cam lòng và nỗi kinh hoàng.

Tiêu Mặc chưa từng có ai để tâm sự những lời trong lòng, nếu cậu biểu hiện sự bất an và nỗi sợ hãi sau khi xuyên không thì cũng chẳng ai thương xót, vậy làm thế để làm gì?

Tiêu Mặc tự hiểu rõ bản thân, từ nhỏ bị người ta vứt qua vứt lại, cậu hiểu mình là cọng cỏ dại, ưu điểm là đi đến đâu cũng sống được, mục tiêu là trở thành đại thụ che trời, trả thù những kẻ đã bắt nạt cậu.

Đáng tiếc thật... Tiêu Mặc vùi mặt vào gối, che đi biểu cảm chua xót, cậu thực sự rất muốn đến trường đại học, đó là ngôi trường mà cậu luôn hằng mong ước.

Ôm gối tự kỷ một hồi, Tiêu Mặc đứng dậy, quyết định làm gì đó để thay đổi tâm trạng, tránh để mình suy nghĩ lung tung, cậu gọi hệ thống ra giúp đỡ.

Hệ thống rất tích cực, gọi là đến ngay: "Ký chủ cần gì giúp đỡ!"

Ký chủ cuối cùng cũng có hứng thú với nhiệm vụ rồi sao!

Tiêu Mặc bóp cổ tay xoay xoay khớp: "Đã muốn ở lâu dài, không thể chỉ có mỗi một cái giường."

Hệ thống hiểu rồi, đây là chuẩn bị xây nhà ở đây!

Hệ thống vui lòng phục vụ, nó cho rằng: mặc dù không liên quan đến nhiệm vụ nhưng cải thiện trải nghiệm nơi ở, giúp ký chủ tìm được cảm giác thân thuộc, thân tâm thoải mái, có lẽ sẽ tích cực làm chính sự.

Vì vậy một người một hệ thống bắt đầu "xây dựng nhà ở."

Tiêu Mặc hiện tại có thể mở rộng không gian trong thức hải hạn chế, muốn xây một tòa thành thì không có khả năng, nhưng tạo một tiểu viện không thành vấn đề, hệ thống mang tất cả các kiểu nhà và bố cục viện lạc thịnh hành trong giới tu chân ra, để cho Tiêu Mặc chọn lựa.

Tiêu Mặc là người có tài, tuy rằng không thể đem những đồ hiện đại tới đây, nhưng một số phong cách thì có thể tái hiện, một căn lầu ba tầng cao, có bình phong cổ kính, cửa sổ chạm trổ, còn có màn hình lưu quang bằng thuật pháp, trên đó có thể cuộn văn tự, nơi lưu giữ một số thoại bản thế giới này.

Mọi thứ sống động y như kính VR vậy!

Đáng tiếc là không thể chơi game, nhưng nếu sau này Tiêu Mặc có thể ghi lại một số cảnh vật, không chứng có thể phát triển thành TV.

Tuy là thế giới tu tiên nhưng cũng thật là khoa học.

Trong viện không lớn, phía đông trồng một cây đào, phía tây một cây lê. Tiêu Mặc nói, có thể thưởng hoa vừa có thể ăn quả, vừa đẹp lại vừa hữu dụng. Cạnh cây đào có một cái xích đu, có thể không chơi, nhưng nhất định phải có; dưới cây lê là một cái ghế quý phi lười biếng, chính giữa là một cái bàn đá vuông vức tiểu viện hoàn thành.

Tiêu Mặc rất hài lòng với cách bài trí, điều duy nhất không hài lòng là thời tiết, tuy rằng đêm rất đẹp, nhưng nhìn lâu cũng thấy đơn điệu.

"Ở đây luôn tối tăm, chỉ có trăng, không thể luân phiên ngày đêm giống bên ngoài sao?"

Hệ thống: "Có thể, nhưng phải đợi Sở Kinh Lan đạt đến cảnh giới Nguyên Anh mới được."

Tiêu Mặc tiếc nuối, có lẽ trong thời gian ngắn nếu cậu muốn thưởng thức cảnh sắc ban ngày, chỉ có thể chạy ra khỏi thức hải.

Nhưng hình dạng bên ngoài của cậu thực sự không tiện, Tiêu Mặc suy nghĩ, mình có nên cân nhắc tu luyện, ít nhất thì ở bên ngoài sẽ có hình người.

Không phải vì nhiệm vụ, chỉ là để bản thân sống thoải mái hơn chút.

Cậu đang chuẩn bị nói rõ với hệ thống thì nghe hệ thống hét lên kinh hoàng!

Giống hệt như lúc Sở Kinh Lan trước đó dùng kiếm chém cậu.

"Chuyện này sao có thể a a a! Ký chủ! Sở Kinh Lan, Y cư nhiên ngưng kết thần thức xâm nhập vào thức hải rồi!"

Mỗi tu sĩ một khi bắt đầu tu luyện, đều có thức hải của riêng mình, nhưng chỉ khi tu vi đạt đến Nguyên Anh mới có thể ngưng thần, tiến vào không gian thức hải của mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc