Tiểu nhị này tên Lô Á Uy, cũng làm việc ở lầu hai Tây Lâu, hơn nàng hai tuổi, chuyên truyền món và bày bàn cho một nửa số nhã gian.
"Được, đa tạ."
Dương Lạc Nương quả thật có chút khát. Đều là người quen, nàng cũng không khách sáo, nói lời cảm ơn rồi lấy chén trúc của mình rót một chén nước nóng, nhấp từng ngụm nhỏ.
"Ai da ai da, cho ta một phần với! Hai vị ca ca tỷ tỷ, cũng rót cho ta một chén đi!"
Lữ Tiểu Nương cầm chén trúc, tựa cửa cười hì hì.
"Tất nhiên là có phần của ngươi."
Vừa nghe giọng nàng, mắt Lô Á Uy lập tức sáng lên.
Hắn đặt việc trong tay xuống, bước tới nhận lấy chén trúc từ tay Lữ Tiểu Nương, rót gần đầy tám phần rồi đưa lại.
Dương Lạc Nương liếc qua, thấy vành tai Lô Á Uy hơi đỏ, trong lòng không khỏi thầm cảm khái.
Giai nhân dịu dàng, thiếu niên nào mà chẳng động lòng.
Lữ Tiểu Nương tính tình hoạt bát lanh lợi. Sợ làm việc một mình buồn chán, nàng thường năn nỉ Dương Lạc Nương làm chung.
Hai người đều là thị nữ trông đèn ở lầu hai, mỗi người phụ trách sáu nhã gian, quản luôn hai mươi bốn đèn lồng hành lang, ngày thường phối hợp rất ăn ý.
Lau chùi giá nến, rửa sạch, đánh dầu cho bóng, rồi phân công nhau thay đèn lồng ngoài hành lang. Xong xuôi lại cùng nhau đến Du Chúc cục nộp nến thừa hôm qua, rồi lĩnh nến mới cho hôm nay.
Mọi việc hoàn tất thì đã sang giờ Thân một khắc , khoảng ba giờ chiều , cũng là lúc được ăn cơm.
Giờ này trễ hơn bữa trưa thường lệ hơn nửa canh giờ, nhưng cũng chẳng còn cách nào. Buổi tối Phàn Lâu đông khách, ban ngày Đông Lâu và Bắc Lâu vẫn có người tới dùng bữa trưa, nên phòng bếp lớn đương nhiên phải ưu tiên khách trước.
Bữa cơm nhân viên hôm nay, ngoài bát canh cải trắng chan cơm quen thuộc, còn có thêm món thịt kho hầm đậu hũ.
Ở thời này, thịt dê rất đắt. Dân thường phần lớn chọn thịt heo rẻ hơn để cải thiện bữa ăn.
Món gọi là "ngao nhục" thực chất là thịt heo cắt miếng vuông vức, tẩm gia vị rồi hầm lửa nhỏ đến khi mềm rục , cách làm khá giống thịt kho hiện nay.
Đông Pha tiên sinh từng nói: không trúc thì người ta thấy tục, không thịt thì người ta thấy gầy. Không tục không gầy, chỉ cần ngày ngày có măng nấu thịt.
Mùa này măng hiếm, nhưng được ăn thịt kho hầm đậu hũ đã là quá tốt.
Mỡ béo sánh lại, hương thơm ngào ngạt.
Vừa bước vào sảnh nhỏ ngoài phòng bếp lớn, mùi thịt đã xộc thẳng vào mũi, khiến Dương Lạc Nương lâu ngày không chạm đến vị thịt cũng phải nuốt nước bọt một cách mất mặt.
Nhà ăn nhân viên ở phòng bếp lớn, ngoại trừ không có vách kính ngăn cách, thì chẳng khác gì nhà ăn trường học thời hiện đại. Mấy bà phụ bếp đều trạc bốn mươi, tay nghề thuần thục, chỉ có điều lúc múc thức ăn thì tay run run, khiến người đứng chờ cũng hồi hộp theo.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại.
Không phải lúc nào tay các bà cũng run.
Ví dụ như khi múc cơm cho Lữ Tiểu Nương, Tằng lão nương hoàn toàn không run chút nào, cho hẳn một muôi thịt kho đầy ắp.
Tằng lão nương là họ hàng bên ngoại của Lữ Tiểu Nương.
Nhờ vậy, Dương Lạc Nương cũng được hưởng lây, thêm một muôi lớn.
"Ta nói cho ngươi nghe nhé, chuyện sáng nay Lưu Tây Thi kể không phải bịa đâu."
Lữ Tiểu Nương vừa gắp thịt vừa buôn chuyện. Lưu nương tử không có mặt, nàng thuận miệng gọi biệt hiệu đối phương.
"Thế sao?"
Lữ Tiểu Nương tính nóng, chưa đợi nàng hỏi thêm đã nuốt xong miếng thịt rồi nói liền một mạch:
"Nghe nói tối qua người của Hoàng Thành Ti đến Nam Lâu bắt người. Hình như phó chỉ huy sứ La Tư Niên đích thân dẫn đội, phong tỏa cả lầu. Nhưng chỉ bắt người chứ không giết, cũng không gây động tĩnh lớn. Vì vậy tối nay Nam Lâu vẫn mở cửa đón khách như thường."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
