"Nên ông chủ cao hứng, thưởng cho những người làm việc tối qua ở Nam Lâu mỗi người ba mươi văn tiền. Bên chúng ta tuy không trực tiếp tham gia, nhưng cũng được hưởng lây. Bữa trưa hôm nay mới được nâng tiêu chuẩn đấy!"
"À, ra là vậy."
Dương Lạc Nương gật đầu, tỏ ý đã hiểu, rồi tiếp tục ăn cơm.
Ba mươi văn tiền thưởng không đến tay mình, vậy thì ăn thêm vài miếng thịt cũng coi như bù lại phần nào.
"Nghe nói đám người bị bắt là thám tử Tây Hạ, trú ở khách điếm Lưu gia cạnh Đại Tướng Quốc Tự. Tối qua Hoàng Thành Ti bắt người ở cả hai nơi. Bên khách điếm là Diêu phó chỉ huy sứ đích thân dẫn đội, lần đó thì thật sự giết không ít người, nghe nói khiêng ra cả đống xác, toàn bị bắn chết bằng nỏ."
Dương Lạc Nương nghe chuyện vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến hứng kể của Lữ Tiểu Nương.
Nhất là khi nhắc tới phó chỉ huy sứ Diêu Tiểu Lâu, khuôn mặt tròn trịa của nàng ấy đỏ bừng lên, đôi mắt long lanh, chẳng khác nào tiểu cô nương mê mẩn anh hùng trong thoại bản.
"Vậy bữa thịt hôm nay của chúng ta còn phải cảm ơn vị La phó chỉ huy sứ kia đã tới Phàn Lâu bắt người," Dương Lạc Nương cười nhẹ,"nếu tối qua là Diêu Tiểu Lâu đến đây, e rằng trưa nay chúng ta vẫn chỉ có canh cải trắng chan cơm thôi."
"Ách..."
Lữ Tiểu Nương nhất thời nghẹn lời, không biết đáp sao.
"Thì đúng là vậy còn gì!"
Tằng lão nương bật cười ha hả, giọng mang vẻ từng trải của người sống lâu trong kinh thành.
"Cả Biện Kinh này ai mà không biết, trong Hoàng Thành Ti có hai vị phó chỉ huy sứ nổi danh. La phó chỉ huy sứ xuất thân Thái Học, tính tình ôn hòa, làm việc chừng mực, lại biết cân nhắc thiệt hơn cho người khác."
Bà đã múc xong cơm, bưng bát lại ngồi xuống gần đó, rồi hạ giọng, như sợ người ngoài nghe thấy:
"Còn cái vị Diêu Tiểu Lâu kia thì khác. Hắn nào quan tâm ngươi có mở tiệm buôn bán hay không, miễn là tiện cho việc bắt thám tử là được. Tối qua cả khu khách điếm Lưu gia bị phong tỏa, nghe nói giết hơn mười tên thám tử Tây Hạ, xác khiêng ra chất thành đống. Cửa tiệm còn bị dán niêm phong của Hoàng Thành Ti, đến giờ vẫn chưa được mở lại, lão Lưu chưởng quỹ khóc đến khản cả giọng."
Nói tới đây, Tằng lão nương bĩu môi.
Hiển nhiên bà thiên về cách làm việc mềm mỏng của La Tư Niên, còn kiểu ra tay sấm sét của Diêu Tiểu Lâu thì chẳng mấy thiện cảm.
"Quan viên xuất thân Võ học, mấy người không nóng nảy?" Tằng lão nương cười nhạt, vừa nói vừa đưa cơm vào miệng.
"Thẩm thẩm nói vậy là không công bằng!"
Lữ Tiểu Nương lập tức không nhịn được, giọng cao hẳn lên.
Là người hâm mộ lâu năm của Diêu Tiểu Lâu, nàng ấy đương nhiên phải đứng ra bênh vực. Đôi đũa trúc đặt xuống "cạch" một tiếng, nàng chu môi phản bác:
"Diêu phó chỉ huy sứ tuy xuất thân Võ học, năm xưa còn theo Chỉ huy sứ chinh chiến ở Tây quân, tính tình có nóng một chút, nhưng đều là vì công vụ. Bắt thám tử thì sao có thể nương tay? Hơn nữa hắn cũng chưa từng lạm sát người vô tội!"
"Ngươi thì biết gì!"
Tằng lão nương bị phản bác, có phần mất mặt, hừ lạnh một tiếng.
"Còn không phải vì thấy cái Diêu Tiểu Lâu kia dung mạo dễ nhìn, uổng công ta cho ngươi ăn thịt."
Lữ Tiểu Nương chu môi, vẻ mặt bất mãn.
Lô Á Uy ngồi bàn bên cạnh thấy không khí có phần căng thẳng, lập tức cười hề hề đứng dậy giảng hòa:
"Thôi thôi, đừng tranh nữa. Ở Biện Kinh ai chẳng biết Diêu phó chỉ huy sứ làm việc nhanh gọn dứt khoát. Ta nghe khách nhân trong nhã gian kể, hắn tuy tính nóng, nhưng không phải người thô lỗ, còn rất để ý hình tượng. Nghe nói hắn đặc biệt thích lau giày."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
