Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Cao H Chương 15:

Cài Đặt

Chương 15:

Ngược lại, nữ tử bên trái Lâm Thính thỉnh thoảng lại liếc nhìn bình phong, bàn luận với người bên cạnh về sự tinh xảo của bức thêu trên đó, quả là vật báu hiếm có, e rằng trên đời này khó tìm được món thứ hai, vậy mà lại bị nhà họ Đoạn tùy tiện dùng làm vật che chắn.

Còn Lâm Thính, sau khi uống xong bát canh cam thảo xạ hương Đoạn Hinh Ninh chuẩn bị cho nàng, bắt đầu dùng bữa.

Nàng không hề nhìn hắn lấy một lần.

Đoạn Lăng chậm rãi đặt chén rượu xuống, nghiêng người, không nhìn nữa, ung dung ứng phó với đám công tử con nhà thế gia. Bọn họ cố tình đến nói chuyện muốn thăm dò, nhưng hắn lại kín như bưng.

Mặt trời mùa xuân chiếu rọi.

Hạ Tử Mặc cũng bưng một chén rượu đến, mượn cớ mình là thế tử, chen lấn những người khác, chẳng mảy may quan tâm hành động này có bất lịch sự đến mức nào, cười lớn: “Đoạn công tử, ta kính ngươi một chén.”

Đoạn Lăng hai tay nâng chén.

Kết bè kết đảng.

Bốn chữ này lướt qua trong đầu Hạ Tử Mặc, rồi lại hiện lên khuôn mặt tưởng như nhân từ của Thánh thượng đương triều, nhưng ai ai trên đời này cũng biết ngài đa nghi, không dung nổi một hạt cát trong mắt.

Ánh nến đỏ ấm áp chiếu xuống đỉnh đầu Hạ Tử Mặc, nhuộm đỏ cả một bên mặt hắn, rượu vào cổ họng lạnh lẽo, cay nồng: “Khi nào?” Thánh thượng khi nào sẽ ra tay với nhà họ Tạ.

Người hỏi người đáp, có vài câu nói không rõ ràng nhưng cả hai đều hiểu ý nhau.

Đoạn Lăng không bỏ lỡ vẻ không đành lòng ẩn sâu trong đáy mắt Hạ Tử Mặc, nói ra một thời gian chính xác: “Một ngày nữa.”

Hạ Tử Mặc biết được câu trả lời liền khôi phục lại dáng vẻ công tử bột vô tâm vô phế, chỉ biết ăn chơi hưởng lạc như trước, cười ha hả kính hắn vài chén rồi bỏ đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ngồi phía sau bình phong, Lâm Thính chửi rủa tổ tông mười tám đời nhà hệ thống, trầm ngâm suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không nỡ bỏ mạng nhỏ của mình, vắt óc nghĩ cách hoàn thành nhiệm vụ lần này.

Nắm tay Đoạn Lăng?

Nỗi trăn trở này thật khó khăn. Hắn là cẩm y vệ được huấn luyện bài bản, muốn tiếp cận e sợ chẳng dễ dàng. Nếu như lần trước, bịt mặt xông tới, chưa kịp chạm vào hắn, e đã bị giết rồi.

Vậy nên chuyện nắm tay không thể che giấu thân phận, nếu không rất có khả năng sẽ bị xem là thích khách mà giết chết.

Làm sao mới có thể như vô tình mà nắm lấy tay hắn... Tâm tư của Lâm Thính dừng lại ở đây.

Nàng ngẩng đầu nhìn qua khe hở bình phong, tìm kiếm bóng dáng Đoạn Lăng. Chỗ hắn vừa ngồi giờ đã trống không, chẳng biết đã đi đâu.

Thôi vậy, không vội.

Đoạn Lăng người này mưu trí hơn người, phải suy tính chu toàn mới hành động được. Vội vàng hấp tấp dễ xảy ra sai sót, một khi khiến hắn sinh lòng đề phòng, nàng càng khó ra tay, không đáng.

Hơn nữa nàng còn một đơn hàng tìm người cần hoàn thành trong ba ngày, thời gian gấp rút, không thể chậm trễ. Việc này trong lòng Lâm Thính cũng quan trọng không kém.

Thấy yến tiệc sắp tàn, Lâm Thính lấy cớ mệt mỏi, cáo từ Đoạn Hinh Ninh.

Ra khỏi phủ họ Đoạn, Lâm Thính vào thẳng trong xe ngựa, thành thục thay y phục. Thay xong, nàng vén rèm nhìn ra ngoài, đợi xe ngựa đi qua một con hẻm nhỏ liền xuống xe.

Giờ chưa tới giờ giới nghiêm, đèn đuốc sáng trưng, phố lớn ngõ nhỏ nhộn nhịp, tiếng rao hàng vang lên không ngớt, tiểu thương gánh đủ loại hàng hóa qua lại.

Nàng tìm một chỗ vắng người, lấy ra bức tiểu họa đã xem qua vài lần.

Nam tử trong tranh mặt dài gầy, mày mắt lộ vẻ chính trực, khóe mắt có một nốt ruồi nhỏ, mũi khoằm, nhân trung dài, môi dày.

Phía dưới có vài dòng chữ thanh tú: Phó Trì, người Lâm Trạch, Dương Châu, hai mươi sáu tuổi. Năm Minh Nguyên thứ bảy lên kinh ứng thí, bị trượt rồi ở lại thư viện Văn Sơ. Năm Minh Nguyên thứ tám bặt vô âm tín.

Lâm Thính cất bức tiểu họa, rẽ vào một tiểu viện hoang phế cuối ngõ.

Nàng là khuê nữ nhà họ Lâm, ban ngày không tiện đường hoàng đến nơi này, bất đắc dĩ đành chọn ban đêm. Trước khi hành động đêm nay, nàng đã đi điều tra về Phó Trì.

Có người từng thấy hắn trước khi mất tích đã một mình đến đây, sau đó biến mất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc